Chuyện phiếm

Thân thể người ta :
Sự khác biệt giữa Ông Adam

và người đàn ông ngày nay

 



Thuở mới cắp sách đến trường, tôi được học bài cách trí Quốc Văn Giáo Khoa Thư lớp vỡ ḷng như sau : “Thân thể người ta chia làm ba phần, là : đầu, ḿnh và chân tay”. Đối với đầu óc non nớt của cậu bé 6 tuổi, thật không có ǵ hiển nhiên cho bằng. Thế nhưng, chuyện xưa kể lại :
Ông Lê Quí Đôn hồi c̣n nhỏ đă tỏ ra lanh lợi khác thường. Một hôm, bạn của cha ông đến thăm lúc ông Đôn đang cởi truồng tắm mưa, ông bèn đứng giang tay giang chân mà đố :
“Bác có biết chữ ǵ đây không ? Nếu bác không nói được th́ bác không được vào nhà”.
Khách bèn trả lời ngay :
“Đó là chữ ĐẠI”
Cậu bé đáp :
“Thôi bác không được vào nhà rồi. Đây là chữ THÁI”.
Khách phải nhận là đúng, ra về mà mừng thầm bạn ḿnh có đứa con thông minh.
Như vậy, thân thể ông Lê Quí Đôn chia ra làm bốn phần ! Về sau ông đỗ Bảng Nhăn, chỉ kém Trạng Nguyên có một bậc.
Chữ Hán là một thứ chữ tượng h́nh và người phát minh ra nó chắc có ư cho rằng loài người là một sinh vật thượng đẳng, to nhất trong vũ trụ ( Đại ) v́ theo chiết tự gồm hai chữ Nhất và Nhân và chỉ thua có Trời ( Thiên ).

 

 



Theo Thánh Kinh, ông Adam là người đầu tiên trên trái đất. Thượng Đế thương hại ông ta cô đơn, sáng tạo ra người t́nh trăm năm, bà Eve ( Et Dieu créa la femme...) và cũng từ đó, tội tổ tông tiếp diễn cho đến ngày hôm nay. Nhưng quí vị có biết đứng về phương diện Cơ Thể Học thuần túy, ông Adam khác với người đàn ông hiện nay ra sao ? Nếu quí vị không t́m thấy ba điểm khác nhau, xin xem lời giải đáp ở cuối bài này.

Nói về Cơ thể học thường thức, đằng trước đầu là mặt th́ có tai mắt, mũi, miệng. Mặt là phần thân thể được nh́n thấy đầu tiên và được chú trọng hơn cả :


“Trông mặt mà bắt h́nh dong,
Con lợn có béo th́ ḷng mới ngon”


Nhưng có một thứ mặt mà ai cũng không muốn nh́n, đó là mặt mo hay mặt thớt. Đang theo tán tỉnh cô nào mà bị người đẹp phán cho một câu “Tôi không muốn nh́n thấy bản mặt của anh nữa” th́ cũng nên đi sắm cái mặt nạ. Trong kho tàng văn chương b́nh dân Việt Nam, tôi nhớ mang máng có một câu ví như sau :


“Nhanh như tàu điện, diện như tàu bay (?) , xoay như chong chóng, bóng như đánh x́, ĺ như mặt thớt”.


Nhưng có người cho rằng ĺ cũng là một đức tính và đôi khi lại được việc. Tôi có thằng bạn thân xí trai lại si mê một nàng rất đẹp, và dĩ nhiên nàng ta được nhiều chàng trai khác theo đuổi ( không có tôi !). Riêng bạn tôi, lúc đầu cũng bị hất hủi lắm nhưng nó cứ bám miết. Ít lâu sau, chắc cũng tại cái miệng nó khéo hay v́ nàng cảm động với một khối chân t́nh của chàng Trương Chi đời nay, và đễ tránh bị quấy rầy thêm nữa, nàng đă vác cái mặt thớt của thằng bạn tôi về nhà. Ngày đám cưới, được chọn làm phù rễ, tôi nói đùa với nó : “Mai mốt, mày có ăn thịt quay th́ bảo hiệu nó chặt sẳn nhé, tao lo cho cái mặt mày quá”. Ai ngờ thằng bạn ruột ngựa lại đem kể ngay cho vợ mới nghe. Nàng nghe xong chỉ cười x̣a lại c̣n ôm nó hôn lấy hôn để và chẳng thèm giận tôi !

Ông Trời đă nặn sẳn cho mỗi người một khuôn mặt. Mặt trái soan theo kiểu thẩm mỹ Việt Nam được coi là đẹp. Khuôn mặt h́nh tam giác của người khắc khổ mà có kẻ độc mồm độc miệng ví như hai ngón tay bắt chéo. Khuôn mặt vuông mang nhiều nam tính. Lại có khuôn mặt tṛn như cái bánh đúc, chỉ cần dùng compa lấy tâm điểm là đầu mũi là có thể vẽ được. Thúy Vân, Thúy Kiều được cụ Nguyễn Du ca tụng là đẹp như :


“Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang”
khi :
“Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” th́ mặt giống nhu cái bánh ḅ thiu hay bánh tráng nhúng nước.

Nói về công dụng Quốc Văn Giáo Khoa Thư dạy rằng : “Mắt để trông, mũi để ngửi, miệng để ăn”.
Văn chương Tây phương ví “con mắt là cửa sổ của linh hồn” và cũng có những chàng xin được “chết trong mắt em”, c̣n nếu không được sung sướng như vậy th́ “mắt em là bể oan cừu”. Ôi ! lời than này nghe sao mà thê lương đến thế. Có chàng may mắn hơn được “lọt vào mắt xanh”, chẳng phải v́ đối tượng là một em tóc vàng sợi nhỏ, mà v́ theo điển tích Trung Hoa lại kể chuyện người quân tử Tàu : có ông Nguyễn Tịch người nước Tần, trời sinh ra có cặp mắt rất lạ. Khi nh́n ai mà ông ấy khinh mặt tái đi th́ mắt có màu trắng. C̣n khi nh́n những người ông ta kính trọng th́ mắt đổi màu xanh. May thay, tạo hóa chỉ sinh ra có một người như vậy, nếu không th́ nguy to ! Quí vị cứ tưởng tượng xem đi dự một đám cưới thật linh đ́nh mà mắt chú rễ th́ xanh lè mà mắt cô dâu lại trắng th́ đă mất vui !

-Mắt đă được ví như cửa sổ th́ đôi khi được lộng kính v́ cận thị, viễn thị hay loạn thị. Khi về già mắt ḷa chân châm phải đeo kính lăo. Có người cặp mắt hăy c̣n tốt, nhưng cũng sắm một cặp kính trắng đeo chơi để cho có vẻ savant.


Nói về h́nh thể, mắt bồ câu, mắt lá dăm thường thấy trên mặt người đàn bà đẹp. Mắt “nai vàng ngơ ngác” thật sự hay giả vờ ngây thơ cụ cũng đủ làm nhiều chàng xính vính. Hai mắt phải bằng nhau, đối xứng, nếu không th́ “mắt không có ḷ xo, mắt to mắt bé”. C̣n “lưỡng mục bất đồng” hai mắt không nh́n chung một hướng được gọi là mắt lát hay mắt lé. Một người đẹp có đôi mắt lé duyên ( đừng "lé kim" th́ nguy to ), c̣n nếu là chàng đực rựa th́ “mắt nọ chửi bố mắt kia”.

Sách Y Dịch Cổ Trung Hoa đă chú trọng nhiều đến con mắt. Mắt được chia làm 8 khuếch tương đương với quẻ trong Kinh Dịch : Thiên khuyếch, Địa khuyếch, Hỏa khuyếch, Lôi khuyếch, Sơn khuyếch, Phong khuyếch, Thủy khuyếch, và Trạch khuyếch. Học thuyết đó cũng cho rằng mỗi khuyếch liên quan đến một phần của cơ thể. Thí dụ bao tử và tỳ thuộc về Địa khuyếch, thận thuộc về Thủy khuyếch...con mắt cũng là một điểm được chú trọng trong Tướng Mệnh học Đông và Tây phương. Ca dao Việt Nam có câu :


“Những người ti hí mắt lươn,
Trai th́ trộm cướp, gái buôn chồng người”

-Mũi ở trung tâm mặt và có nhiều h́nh dạng khác nhau. Theo quan niệm thẩm mỹ chung, mũi đẹp phải có sơn căn và sóng mũi phải đều. Người Việt Nam là giống da vàng mũi tẹt cho nên mũi cao được cho là đẹp, nhưng nếu cao quá th́ gọi là mũi lơ như Tây. Cánh mũi nở vừa phải là không huếch, nhưng những người có mũi h́nh củ tỏi thường giàu có. Có một loại mũi mà ít người nói đến là mũi chấm chè ( những người có mũi này mỗi khi húp chè, đầu mũi có thể đụng vào phần nước một cách dễ dàng ), người miền Nam gọi là mũi két.

-Miệng có hai công dụng chính là : để ăn và để nói. Tiếng Việt thật rắc rối : nếu nói lỗ tai, lỗ mũi th́ rất thuần nhĩ. Nhưng khi nói đến lỗ miệng, lỗ mồm th́ nghe thấy tục. Thường được dùng để chửi hay có ư khinh bỉ như : không chịu làm lụng th́ lấy ǵ đổ vào lỗ mồm.


Về h́nh thể bề ngoài miệng có môi trên và môi dưới và mỏng môi th́ hay hớt. Người Tây Phương nhất là môi trên thường rất mỏng nên phụ nữ có môi dầy được coi là " sensuelle " như các cô đào điện ảnh Brigid Bardot, Claudia Cardinal, Sophia Laurence... Trái lại phụ nữ Việt Nam có khuynh hướng vẽ cho nhỏ lại, nhất là gần đây có cái tṛ xâm môi, viền môi permanent. Thời nay th́ là mode môi dầy, nhiều người đi bơm môi cho dầy lên, cặp môi thừ lừ như dân Phi Châu th́ được gọi là hấp dẫn, quyến rủ.


“Đàn ông miệng rộng th́ sang,
Đàn bà miệng rộng tan hoang cửa nhà”.


Đó là cách xem tướng cho người ḿnh. Chứ tôi thấy trong số 100 cô hoa hậu có đến 99 cô miệng rộng và chưa có thống kê nào cho biết số phận những đấng ông chồng của những cô này đă có bị tan hoang cửa nhà chưa ?

Từ cổ chí kim, chắc chỉ có ông Adam là không phải tán đào thôi. Chứ phàm là một đấng đực rựa ai ai cũng phải qua cái cầu này, và có nhiều chàng dẻo môi dẻo miệng lắm, đến nỗi kiến trong lỗ cũng phải ḅ ra và người ta khen anh chàng có miệng lưỡi. Nhưng cách sử dụng cả một nghệ thuật
Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo”. Hoặc phải uốn lưỡi năm lần bảy lượt trước khi nói.
Có người
“hét ra lửa, mửa ra khói” v́ tiếng nói của họ đầy quyền uy. Khi nước chúng ta c̣n trong chế độ phong kiến, một vị quan hống hách đă tự ví :


“Miệng nhà sang có gang có thép”


Vỏ quít dầy lại có móng tay nhọn, một nho sinh đă đối lại như sau :


“Đồ nhà khó vừa nhọ vừa thâm”


Chữ Đồ đây phải hiểu theo tiếng miền Bắc mới thấy được cái thâm thúy và láo xược của tác giả.

Phát ngôn bừa băi sẽ có ngày bị vạ miệng. Tiếng nhà Phật gọi là khẩu nghiệp. Có những giọng nói, có những câu nói sưởi ấm ḷng người. Trái lại có những lời mà người nghe thấy lạnh toát nhu khi trời mùa đông giá buốt. Cổ nhân đă khuyên:


“Lời nói không mất tiền mua,
Lựa lời mà nói cho vừa ḷng nhau”.

Miệng c̣n dùng để ăn, nhưng ăn để mà sống, chứ không phải sống để mà ăn. Và ông cha ta cũng khuyên ăn phải nhai, nói phải nghĩ . Ăn lấn vào phần người khác gọi là tham ăn. C̣n ăn uống không lịch sự và không để ư đến người khác gọi là ăn tục, thường đi đôi với nói phét. Ca dao Việt Nam có câu sau đây tả cảnh một chàng trai đến thăm đào :


“Hôm qua anh đến chơi nhà,
Thấy me vét chảo, thấy cha vét nồi
Thấy em dựa cột liếm môi,
Anh ngỡ con chó, anh lùi chân ra”.

Hoặc lời chồng khuyên vợ :

“Miếng ăn quá khẩu thành tàn,
Miếng ăn miếng xấu, tao van mẹ mày”

Hoặc có anh thâm nho chế diễu kẻ tham ăn “Miếng ăn là miếng thịt” v́ thịt tiếng Hán nghĩa là nhục, và nhục có nghĩa là nhục nhă.

Nói tới miệng th́ phải nói tới râu. Ở các xứ Á Đông, chỉ đàn ông mới có râu. Nhưng từ ngày di tản sang đây, tôi đă thấy rất nhiều bà có râu. Các bà phải đi nhổ bằng chỉ, bằng keo (cire) hay bằng electrolyse vừa tốn tiền, vừa đau đớn. Râu có nhiều loại, nhiều kiểu nói ra chỉ sợ quí vị sẽ
“rầu rĩ râu ria ra rậm rạp, rờ râu râu rụng rờ rún rún rung rinh”. Người ta khuyên các ông có râu mọc vểnh vào trong, nên cạo đi để che dấu hội chứng “nể bà xă”.

Hồi nhỏ, mỗi khi không nghe lời tôi thường bị mắng là “thằng tai ngược” và khi đó tôi cũng chỉ hiểu lờ mờ nghĩa là cứng đầu cứng cổ. Nhưng về sau tôi biết có những người mà phần trên của tai lại nhỏ hơn phần dưới và theo kinh nghiệm đều là những người ngỗ nghịch, tàn ác.

Mắt, tai, miệng quan trọng dường ấy, thế mà họa sĩ Nhật lại vẽ ba con khỉ : con thứ nhất lấy tay che mắt, con thứ hai lấy tay che miệng, c̣n con thứ ba che tai. Th́ ra có việc không nên nh́n, có điều không nên nói và có chuyện không nên nghe.

Người Á Đông cũng như các giống dân khác như Phi Châu, Ả Rập, vùng Địa Trung Hải và Nam Mỹ đều có tóc đen. Chỉ có giống Anglo-saxon là có nhiều màu tóc. Người Việt Nam mà có tóc màu hung hung thường bị nghi ngờ về nguồn gốc.

Với thời gian, tóc mất dần sắc tố và đến một lúc nào đó tóc trở thành sắc trắng. Theo kinh nghiệm cổ truyền, những người tóc bạc sớm th́ răng tốt. Trái lại, tóc cứ đen nhánh hay mất tiền đi nha sĩ. Khi tôi c̣n nhỏ, ba tôi sai nhổ tóc sâu và nếu nhổ được nhiều th́ cuối tuần được người dẫn đi ăn phở. Chưa ai biết được tại sao, tóc ngả màu trắng th́ sinh ngứa ( tóc ngứa ). C̣n trẻ mà tóc đă bạc gọi là “máu xấu” khác với “xấu máu” để ám chỉ người ích kỷ hay những người có máu đặc biệt ngoài hệ thống O-A-B, đó là “máu dê”. Khi muốn chứng tỏ kinh nghiệm trên đường đời, người ta thường nói “trên đầu đă hai thứ tóc”.

Nếu các bà đau khổ về chuyện có râu, th́ nhiều ông bận tâm về chuyện tóc. Mỗi ngày trên đầu chúng ta rụng khoảng từ 100 đến 150 sợi tóc. Để duy tŕ quân b́nh, một số tóc tương tự được mọc ra. Nếu v́ một lẽ ǵ, rụng nhiều mọc ít nếu nhẹ sẽ biến thành René Levesque hay nặng hơn th́ giống Yul Brynner.


“Cái răng cái tóc là gốc con người”, nhưng coi bộ cái gốc răng dễ giải quyết hơn, v́ nếu cần chúng ta có thể đến nha sĩ để bắc cầu hay cực chẳng đă, nhổ hết răng và làm hàm giả vừa đẹp lại vừa đở tốn tiền mua tăm. C̣n cái gốc tóc th́ cho đến nay, thật sự chưa có cách nào tỏ ra hữu hiệu. Gần đây nhất, người ta thử thuốc Regaine nhưng vẫn đâu vào đấy. Thôi th́ đành đi sắm một bộ tóc giả cho dễ.

-Đầu và ḿnh được nối với nhau bằng cổ. Cổ dài quá khổ th́ được gọi là cổ c̣. Cổ người phụ nữ Việt Nam vào khoảng đầu thập niên 60 được coi là dài nhất. Trước khi bà Ngô Đ́nh Nhu phát minh ra kiểu áo dài décolleté, các bà các cô mặc áo dài mà chiều cao cổ áo có thể lên đến 15cm.


Trong đầu có năo bộ là phần chỉ huy các hoạt động của cơ thể, nhưng phần ḿnh lại chứa đựng các cơ quan. Tiếng ḿnh ngoài công dụng trên lại c̣n có ư nghĩa rất thân ái :


“Ḿnh với ta tuy hai mà một,
Ta với ḿnh tuy một mà hai”


Anh bạn tôi là người Việt gốc Hoa nhưng lấy vợ Việt thuần túy, tâm sự “mỗi khi tôi đi làm về nhà, bà xă chỉ cần hỏi ḿnh có mệt không là tất cả những sự mệt mỏi, bực bội trong ngày đều tiêu tan. Mấy thằng bạn tui có vợ người Tàu nó kêu nhau bằng nị với ngộ không hà !”.


Đằng trước ḿnh được chia làm hai phần : ngực và bụng. Nếu râu được coi là tiêu biểu cho nam giới, th́ bộ ngực của người đàn bà cũng quan trọng không kém :


“Đàn ông không râu bất ngh́,
Đàn bà không vú lấy ǵ nuôi con”

Tuy vậy, cách đây khoảng một thế kỷ, các cô chẳng may có bộ ngực vĩ đại phải t́m đủ mọi cách như quấn vải thắt chặt làm cho nhỏ bớt đi kẻo bị mang tiếng là dâm đảng !! Trái lại, hiện nay có nhiều bà đang khóc ṛng v́ túi silicone bị vỡ, dính tùm lum vào tuyến vú, bắp thịt ngực không tài nào gỡ ra được. Ở Canada, tuy việc làm prothèse mammaire chưa bị cấm, nhưng hiệp hội các nhà giải phẩu thẩm mỹ khuyến cáo hội viên tạm thời đ́nh chỉ việc này.


Trong lồng ngực có tim, có phổi. Quả tim là cơ quan hoạt động mạnh mẽ nhất, chỉ ngưng khi chúng ta ngả xuống.
Trung b́nh mỗi phút quả tim đập 80 nhịp, th́ đến năm 70 tuổi, tính ra nó đă làm việc gần 3 tỷ lần. Mỗi người chỉ có một quả tim trừ những người “vô tâm”, thế mà có chàng si t́nh dám hứa hẹn dâng hiến quả tim cho người đẹp và lư trí không thể nào giải thích được những lư lẽ của con tim. Vậy mà có những quả tim sắt đá nỡ ḷng từ chối. Thôi th́ cũng đành nuốt hận khi hai quả tim không đập chung một nhịp, tựa như hát karaoké nhạc đi một đàng, lời đi một nẻo.


Người vô tâm được gọi là phổi ḅ, v́ người ta thấy con ḅ bao giờ cũng nhàn hạ, đủng đỉnh nhai cỏ mà không chịu nghĩ đến lát nữa đây phải làm việc nặng nhọc. Có người tự an ủi
“khoẻ re như con ḅ kéo xe” v́ nghĩ rằng ḿnh không có một chọn lựa nào khác. Các loài sinh vật nuôi để ăn thịt, chúng ta đều dùng được tất cả bộ phận trừ phổi. Có người nói ăn phổi gà có thể bị hen (suyển) v́ bị khí hàn.


Người ta có thể lấy thước đo sông đo biển, nhưng chẳng đo được ḷng người. Bị đào đá một cú đau điếng, bèn ngửa mặt lên trời than không hiểu được ḷng dạ đàn bà. Đấng trượng phu triết lư hơn :
“Nhi nữ t́nh trường,anh hùng khí đoản”. Hồi ở Việt Nam báo chí chạy " tít " rất hấp dẫn “gái năm con chưa đặng ḷng chồng” hay “ôm cầm thuyền khác”. Đọc đến đây, quí vị độc giả chắc phải bất măn v́ tôi chỉ toàn kể những chuyện xấu của các bà. Luân lư Việt Nam chịu ảnh hưởng nặng nề của quan niệm “trọng nam khinh nữ” cho nên khi nói đến chuyện đàn ông có thêm vợ bé, nàng hầu hay cô nhân t́nh bé nhỏ thường ít gây xúc động hơn là trường hợp ngược lại. Thôi xin gác chuyện này lại kẻo bị mang tiếng là kỳ thị ở xứ này là có tội.

Vậy th́ trong bụng người ta có những thứ ǵ, xin thưa có lục phủ ngũ tạng. Người có bụng to được gọi là “tốt bụng” và ăn uống không tiêu th́ gọi là “xấu bụng”. Nhà văn Nhất Linh kể chuyện Ông Năm Bụng có thể dấu trong bụng tới năm chai rượu lậu mà không bị khám phá. Trẻ nhỏ Việt Nam thiếu dinh dưỡng có “mắt toét, rốn ḷi, bụng ỏng, đít cong”. Khi c̣n nhỏ mỗi khi đau bụng tôi được xoa dầu Con Hổ hay dầu Nhị Thiên Đường vào rốn. Khi lớn lên mới biết rằng đó là dấu tích thiêng liêng của t́nh mẫu tử.


Tạo hóa sinh ra mọi vật đều có công dụng trừ một thứ : cuống ruột thừa ( dư ). Cho đến nay, chúng ta vẫn chưa biết dùng nó để làm ǵ, có thể những người mổ cắt ruột thừa hay bị táo bón. Tiếng Việt của chúng ta quả chính xác v́ tiếng Pháp appendice không có nghĩa là dư thừa.


Khi nói đến lưng, người ta thường nhắc đến lưng học tṛ :


“Ai ơi chớ lấy học tṛ,
Dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm”

Những cô thôn nữ vẫn :

“Chẳng tham ruộng cả ao liền,
Chỉ tham cái bút, cái nghiên anh đồ”

Một nhân vật có cái lưng đă đi vào huyền thoại. Đó là Bà Phán Cảnh.

Tục ngữ có câu : “Anh em như thể tay chân”. Thế mà mỗi khi thích chí, lại có người vỗ đùi đánh cái đét :

“Bàn tay ta có năm ngón
Dài hay nhọn, chẳng đều nhau
Ngón giữa cao, ngón út thấp
Ngón cái mập, ngón trỏ dài
Xinh hơn người, ngón đeo nhẫn”

Khi c̣n bé những ngón tay là máy tính thần diệu để làm những phép cộng trừ sơ đẳng. Một hôm cô giáo hỏi : “Bàn tay em có mấy ngón?” Khi nh́n thấy cậu học tṛ tí hon đang loay hoay với những ngón tay, cô giáo bắt em để hai tay trong túi quần. Nhưng cậu bé học tṛ tinh ranh vẫn t́m cách qua mặt cô giáo bé dơng dạc trả lời : “Thưa cô hai bàn tay em có tất cả 11 ngón”. Ở đây, tôi không nhắc đến nhân vật “Bàn tay sáu ngón” của B́nh Nguyên Lộc.


Phạm Duy cũng làm một bài hát ca tụng bàn tay mà có người hát nhầm thành :
“Ôi bàn tay táy máy, ôi bàn tay lông lá, bàn tay đưa anh đi vào ḷng người”.


Người ta ca tụng những bước chân khoan thai, nhẹ nhàng đi vào đời anh. Lại có những bước chân âm thầm không ai hay. Trái lại, với những bước chân huỳnh huỵch, em đă nhẫn tâm đi ra khỏi đời anh.


Người nông dân Việt Nam quanh năm sống bên luống cày, chân lấm tay bùn chỉ mong sao cho đủ cơm ăn áo mặc, thế mà vẫn không được.


Bên Tàu khoảng cuối đời Măn Thanh, trong những gia đ́nh quí phái, phụ nữ có tục bó chân từ hồi nhỏ v́ tin rằng con ḿnh sau này chỉ cần ngồi một chỗ để sai bảo gia nhân. Nhưng nào ai có tính được vật đổi sao dời. Khi c̣n ở Việt Nam, bà hàng xóm của tôi có hai chân như đứa bé 5, 6 tuổi , mỗi khi bà đi lại phải chống gậy, trở thành một gánh nặng cho con cái. Tôi thấy thương bà ta, không biết bà đă đi đứng như thế nào trên bước đường lưu lạc.


Người chuộng tướng số khi lấy vợ chọn người
“gót chân đỏ như son” v́ tin rằng đó là tướng nhàn hạ và người chồng ắt hẳn sẽ nhàn lây !?

Toàn thân chúng ta được bao bọc bởi một lớp da. Tuy được kể trong giống da vàng, nhưng thật sự người Việt Nam da màu nâu.


Theo quan niệm chung, người có nước da màu trắng được coi là đẹp : da trắng như gà bóc, da trắng như bông, như tuyết, mặc dầu ở Việt Nam ít người trông thấy tuyết. Người đất Thần Kinh ( Huế ) th́ ví như da của bà Hoàng Hậu.


Nhưng nếu trắng quá th́ bị chê là trơ trẽn như người bị bệnh bạch tàng ( albinisme). Khi Thượng Đế nặn ra loài người th́ để vào ḷ tựa như bây giờ chúng ta nướng bánh. Lần thứ nhất Thượng Đế để quá lửa và giống da đen ra đời. Lần thứ hai để không đủ nóng nên mới có giống da trắng. Măi đến lần thứ ba mới thật là hoàn hảo và nặn ra được người da vàng. Để an ủi những người không được trắng lắm, người ta gọi đó là
“nước da đen ḍn, có duyên”. C̣n nếu sậm hơn th́ gọi đó là “nước da bánh mật”. Nói đến đây chắc quí vị không thể không nhớ đến da nâu nâu như quả bồ quân, mà cổ nhân đă có câu nhận xét bất hủ như sau : “nước da bồ quân, tụt quần không kịp”. Văn phạm Việt Nam không chặt chẽ như tiếng Anh, tiếng Pháp mà mỗi câu phải có chủ từ, động từ, trạng từ và túc từ. Đàng này trong vế thứ hai của câu tục ngữ trên khó có thể xác định được ai là chủ từ và ai là túc từ ? Âu cũng là một dịp để chúng ta tưởng tượng thêm.

Thân thể người ta chỉ có ba phần mà sao phức tạp quá ! Sau này, khi học Y khoa, mỗi người chúng ta đều phải vật lộn với môn Cơ Thể Học. Nếu dư giả bạn có thể ra ngay hiệu sách sắm một bộ H.Rouvière 2 quyển hơn một ngh́n trang. Cầm quyển sách vừa dầy vừa nặng, cảm thấy ḷng ḿnh phơi phới nghĩ rằng không có ai uy tín hơn ḿnh. Nhưng khi mở ra th́ hỡi ôi, sao mà rắc rối đến thế ! Nào là xương, nào là bắp thịt, nào là bộ phận này, bộ phận nọ. Nếu một ngày đẹp trời bạn gặp một anh chàng mặt mũi sáng sủa mà miệng cứ lầm bầm “Oh ! Oscar...” th́ chẳng phải chàng ta mất trí mà v́ chàng ta đang luyện khẩu quyết tên của 12 đôi dây thần kinh năo bộ. Ngày tháng qua đi, chàng trai trẻ đă gom góp được một mớ kiến thức, trở thành một tân bác sĩ, nh́n lại thấy ḿnh đă già hơn trước nhiều. Soi gương đă thấy mấy sợi tóc bạc, mới biết rắng thân thể người ta là một bộ máy tinh xảo đến thế mà cũng bị hao ṃn với thời gian.

Để kết thúc, quí vị độc giả đă t́m thấy ba điểm khác nhau giữa ông Adam và đàn ông hôm nay chưa ? Thứ nhất, ông Adam trước khi xơi táo, cỗ ông không nổi lên một cục ( pomme d’Adam ). Thứ hai, ông kém đàn ông hiện nay một lóng xương sườn. Và cuối cùng, khi có ai hỏi đến quê hương, chúng ta có thể vỗ ngực nói rằng tuy hôm nay tôi là người Mỹ, người Pháp, người Đức, người Canada,...nhưng nơi chôn nhau cắt rún của tôi vẫn là mảnh đất h́nh chữ S và tôi luôn luôn là người da vàng mũi tẹt. “Quê hương càng đau thương, thống khổ th́ t́nh quê hương càng đậm đà, thắm thiết”. C̣n ông Adam khi được hỏi câu này th́ sẽ ú ớ lắm. Ông ta không có mẹ th́ làm ǵ có rốn ! V́ vậy quí vị đàn ông hăy vui lên đi v́ quí vị đă hơn ông Adam nhiều thứ. Tuy nhiên, ông Adam vẫn là một tấm gương sáng : Mồ côi mẹ, nghe lời vợ và ngay cả một phần thân thể của ḿnh cũng tặng luôn cho vợ Eve.
 

TQN