Đưa con rời khỏi chốn quê nhà
Vượt núi, vượt đồi qua biển cả
Ước mong đời con sẽ thăng hoa.
Con chim nhỏ sống vùng trời lạ
Thấy cuộc đời như một bản tình ca,
Còn chim mẹ thì mỗi ngày vất vả
Đi tìm mồi về mớm đút nuôi con.
Rồi một sáng chợt trời xanh không nắng
Chim mẹ về tìm tổ ấm thân yêu
Chim mẹ thấy lòng dâng niềm cay đắng
Con đâu rồi ? Bỏ tổ ấm đìu hiu ?
Giữa trời đất mịt mùng con đi đâu ?
Đôi cánh non sao háng nổi trời sâu ?
Làm tổ ấm, xa mẹ hiền yêu dấu !
Rồi cuộc đời con biết sẽ về đâu ?
Và giờ đây...
Mỗi buổi sáng khi bình minh thức dậy,
Nơi góc đường đã vắng tiếng chim ca !
Con chim mẹ vẫn lệ rơi lã chã...
Nhớ thương hoài hình bóng đứa con xa...
Vật vã, đau buồn, lòng uất hận !
Trách cuộc đời... sao đầy rẩy gian truân ?
Thương con mìn đang dấn bước phong trần
Lòng chim mẹ quặn đau vì tủi hận !
Ngày qua ngày...và đêm vẫn cứ qua
Con chim non vẫn mê mãi đường xa
Quên mất rằng tổ ấm chính là nhà
Đôi cánh mẹ mới là nơi ấp ủ .
Xót xa, xót xa ! Ôi xót xa !
Chim mẹ đau buồn cất tiếng ca
Giọng oán, giọng hờn, pha uất nghẹn !
Tiếng nỏ, lời non, gởi gió xa ...
Gởi gió lời ca bao thiết tha,
Mong con mau sớm trở về nhà,
Về bên gời mẹ...đi con nhé !
Bên mẹ bình yên, giông tố qua .
NK
Phương Mai 73, sưu tầm.

