T́nh Hư Ảo

 



Anh t́m em trên ṿng tṛn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
C̣n tất cả chỉ theo chiều hư ảo.
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.
Nghiệm số t́m, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có ṿng chuẩn chính phương.
Hệ số đo cường độ của t́nh thương,
Định lư đảo, t́m ra v́ giao hoán.
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp thang.
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương tŕnh vô nghiệm .

Toàn Phong - Nguyễn Xuân Vinh
 


Nhân bạn Nguyễn Hữu Tưởng nhớ lại bài thơ rất hay và trữ t́nh, mà lúc học Trung Học chắc có nhiều bạn cũng chưa thuộc hoặc nhớ hết, của Nhà Thơ và cũng là  Khoa Học Gia Toàn Phong - Nguyễn Xuân Vinh , xin giới thiệu đến các bạn một số bài thơ sau đây, có chất thơ tương tự nhưng không rơ tên của tác giả,  để chúng ta có dịp t́m về một chút h́nh ảnh và danh từ của Toán-Lư-Hóa.


T́nh Toán Học


Anh đau đớn nh́n đời qua quỹ tích
Tính t́nh em cố định ở nơi nao
Bóng dáng em dịch chuyển măi phương nào
Để anh măi ngậm ngùi trên tiếp tuyến

Anh ao ước đôi ta cùng đồng biến
Cùng đi về đo dệt duyên tơ
Cho không gian hết khoảng trống hững hờ
T́nh ta sẽ vẹn toàn trên đồ thị

Nhưng đời anh một phương tŕnh vô tỷ
Chẳng vẹn toàn định lư thời gian
Trong delta anh chua xót ngỡ ngàng
V́ nghiệm số chẳng bao giờ thử đúng.

Em tha thướt trên đường tṛn phóng túng
Anh chỉ là một hàm số bậc hai
Chiều biến thiên mang nặng nét u hoài
Đường biểu diễn là chuỗi ngày chán nản

Em sung sướng với đường tṛn duyên dáng
Anh lo sầu với hệ thống X Y
Phương tŕnh đời nhiều ẩn để mà chi
Anh chịu chết với bao nhiêu hệ số

Rồi anh chết cũng chỉ v́ hằng số
Định đời anh trong biểu thức khổ đau:
Phải t́m em trong diện tích mặt cầu
Cho căn số đời anh không tính lẻ !!

Không rơ tác giả ( sưu tầm )



Phương tŕnh hữu nghiệm



Đời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt phẳng
Mà t́nh yêu là quỹ tích của không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
Quanh quẩn chỉ là một đường lượng giác

Anh không muốn cuộc đời toàn mất mát
Sống kiếp tṛn công thức cộng nhân chia
Cạnh góc ôi lại phức tạp lắm kia
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn.

Sống t́nh yêu, chờ ṿng đời tịnh tiến
Đâu phải là nghiệm số của đời trai
Anh muốn bên em tận cực thiên tài
Đo bán kính trần gian và vũ trụ

Nếu ḍng đời chỉ toàn là thông số
Bài toán t́nh thành vô nghiệm em ơi !
Muốn t́nh đầu là tam thức bậc hai
Để có thể ngồi yên mà xét dấu.

T́m đạo hàm hăy đào sâu suy thấu
Sẽ thấy dần hệ số góc t́nh yêu
Đừng vội vàng định hướng một hai chiều
Sẽ đau khổ v́ hẩm hiu lận đận.

V́ t́nh ái có muôn ngàn hệ luận
Huống cuộc đời đầy ánh sáng lập phương
Trung tuyến đây hăy kẻ lấy một đường
Trong mặt phẳng tương giao hai khóe mắt.

Em chịu khó kẻ thêm đường thẳng góc
Để tim em măi măi phụ kề anh
Môi nở hoa, ôi công thức trung thành
Mặt thế sự như ṿng tṛn ngoại tiếp.

Em sung sướng nhận ra đường biểu kiến
Của đời ta một hằng điểm điều ḥa
Một h́nh cầu hạnh phúc nở đầy hoa
Anh sung sướng vội đóng khung đáp số.

Không rơ tác giả ( sưu tầm )

 




Phương tŕnh vô nghiệm



Anh đau khổ t́m em trên quỹ tích
Để định chiều di chuyển của đôi ta
Nhưng tim em cố định một nơi xa
Nên chẳng biết t́m đâu ra giới hạn.

Cho hệ thức đời anh không lẻ bạn
Được cùng em khảo sát mộng tương lai
Ta song song đồng tiến đến ngày mai
Ôi sung sướng bên t́nh yêu vô định.

Nhưng nào biết t́nh yêu em biến nghịch
Anh và em ngăn cách số âm dương
Cho không gian trọn kiếp sống ngàn phương
Th́ định nghĩa t́nh yêu là đau khổ.

Ôi ! tan vỡ cũng chỉ v́ hệ số
Phải cam đành ứng dụng một đôi câu
Cho tim anh nghiệm chứng mối t́nh đầu
Và t́m bóng h́nh em nơi vô cực.

Theo giả thuyết, t́nh ta không đẳng thức
Kết luận rằng hai đứa phải xa nhau.
Căn Delta không thể tính đặng đâu
Thôi vĩnh biệt, em yêu xin vĩnh biệt.

Không rơ tác giả ( sưu tầm )

 




T́nh Hóa Học


Ta gặp em trong môi trường đồng chất
Và hiểu nhau không cần chất ḥa tan
Dùng dung môi e ngại chóng phai tàn
Dù vẫn biết ta vẫn cần hóa trị

Yêu hóa tính nên t́nh ta ích kỷ
Không muốn em tác dụng với oxy
Sẽ đốt đi những hóa tính xuân th́
V́ phản ứng có bao giờ nguyên vẹn

Nguyên tử em trao lời ước hẹn
Sẽ băo tồn trạng thái của t́nh yêu
Dù kiềm thổ không biết đến bao nhiêu
Em vẫn giữ một t́nh yêu hóa học

Điều chế em với phương tŕnh phản ứng
Bên "got" em có nhiều thay đổi
Với carbone anh cố biến thành thơ
Trao trọn anh chất base chán ngất

Ḷng em muốn v́ anh khuyếch tán
Môi thắm t́nh đậm đặc trái tim yêu
Đôi má đầy hóa chất mỹ miều
Em nguyện v́ anh làm tất cả !

Không rơ tác giả ( sưu tầm )