Thơ t́nh tặng ...T
 

 



Tiết tháng Tư trời trăng thiếu tỏ
Thảo thư t́nh tứ tuyệt tặng T
T trú tận tuốt trời Tây...Tạng
Thiết tưởng T thấu tỏ t́nh ta !

Thuở thiếu thời t́nh ta thắm thiết
T tỏ t́nh thổn thức tim ta
T́nh ta tích tắc theo t́nh tiết
Tích tắc tuôn toàn tiếng thiệt thương !

Thời thế thay, t́nh ta trắc trở
Tông tích T thăm thẳm tối tăm
Ta tức tưởi trở thành thơ thẩn
Thả thơ theo tiếng thở trong tim !
Việt Xuân

Thơ toàn T, t́nh T thổn thức,
Thuở tuổi thơ thấy thật thiết tha,
T́nh thương toan tặng... tuổi tàn !
Thôi th́ T tính...t́nh tang...tửu tràn !

Thoạt thấy thơ tim T thờ thẩn
Tận trong tâm T tưởng thâm t́nh
Tặng T tui tưởng tặng tui ?
Nguyên Dung
T́nh trong tưởng tượng trở thành thiện tai !
Tài

Thắm thiết t́nh ta thuở thiếu thời
Trăm thương thờ thẩn tái tê thôi !
Thổn thức tạ t́nh trong thương tiếc
Th́ thôi tan tác tới thiên thu ?
Toro

Trời tháng tám Trung Thu trăng tỏ
Thơ tứ tuyệt thay thế tiếng ta
T trốn t́nh thuở t́nh trắc trở
Thiết tưởng T tuyệt tích trời Tây !

Thuở thiếu thời t́nh thường thắm thiết
Thế thời thay, t́nh thay thế theo
Thời trẻ thay t́nh tựa thay tả
Tại tánh t́nh tưởng tượng tự tôn !

T́nh thiếu thốn tâm thường thấy tiếc
Tông tích T thôi tưởng trong tâm
Tránh tức tưởi thêm thân tàn tạ
T́m trai Tân thay thế t́nh T  !!??
 Việt Xuân