Thơ Xuân tiền chiến

 

CÔ LÁI Đ̉

 

Xuân đă đem mong nhớ trở về

Ḷng cô gái ở bến sông kia

Cô hồi tưởng lại ba xuân trước

Trên bến cùng ai đă nặng thề.

 

Nhưng rồi người khách t́nh xuân ấy

Đi biệt không về với bến sông

Đă mấy lần xuân trôi chảy măi

Mấy lần cô gái mỏi ṃn trông …

 

Xuân này đến nữa đă ba xuân

Đốm lửa t́nh duyên tắt nguội dần,

Chẳng lẽ ôm ḷng chờ đợi măi

Cô đành lỗi hẹn với t́nh quân .

 

Bỏ thuyền , bỏ bến , bỏ ḍng sông

Cô lái đ̣ kia đi lấy chồng .

Vắng bóng cô em từ dạo ấy

Để buồn cho những khách sang sông .

 

                                  Nguyễn Bính

 

 

 

 

LÀNG EM

 

Nơi đây làng cũ buồn hiu quạnh

Anh có khi nào trở lại chưa ?

Ngày đi chậm lắm . Ḍng sông biếc

Hừng sáng trong trời sợi sợi mưa

 

Nơi đây : thành phố đời ngừng mạch

Mấy nàng lai khách vẫn buồn mơ

Đường lên hội quán sương khuya xuống

Đâu mấy chàng trao rơi nhớ hờ ?

 

Anh có khi nào c̣n trở lại

Chờ lúc ḥang hôn trăng đă lên

T́m ngơ nhà em anh sẽ thấy

Khóm lan thơm nặng khí ưu phiền

 

Là lúc đêm về trên mái ngói  

Những nhành nhăn muộn cánh dơi bay

Em đang trở bệnh trong pḥng vắng

T́nh đậm theo trăng sáng sáng đầy ….

 

 

 

                                       Bích Khê

 

 

 

 

ĐƯỜNG VỀ QUÊ MẸ

 

U tôi ngày ấy mỗi mùa xuân ,

Dặm liễu mây bay sắc trắng ngần ,

Lại dẫn chúng tôi về nhận họ

Bên miền quê ngọai của hai thân .

 

Tôi nhớ đi qua những rặng đề ,

Những ḍng sông trắng lượn ven đê .

Cồn xanh , băi tía kề liên tiếp

Người xới cà , ngô rộn bốn bề .

 

Thúng cắp bên hông , nón đội đầu ,

Khuyên vàng , yếm thắm , áo the nâu,

Trông u chẳng khác thời con gái

Mắt sáng , môi hồng , má đỏ au.

 

Chiều mát đường xa nắng nhạt vàng ,

Đ̣an người về ấp gánh khoai lang ,

Trời xanh , c̣ trắng bay từng lớp,

Xóm chợ lều phơi xác lá bàng .

 

Tà áo nâu in giữa cánh đồng ,

Gió chiều cúôn bụi bốc sau lưng .

Bóng u hay bóng người thôn nữ

Cuối nón mang đi cặp má hồng .

 

Tới đường làng gặp những người quen,

Ai cũng khen u nét thảo hiền ,

Dẫu phải theo chồng thân phận gái

Đường về quê mẹ vẫn không quên .

 

                                 Đ̣an văn Cừ 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NHỚ NHUNG

 

Từ ấy anh ra đi

Ng̣ai song không gió thoảng

Hoa đào vắng mùi hương

Ḷng xuân em hờ hững .

 

Từ ấy anh ra đi

Bóng trăng vàng giải cát

Cánh c̣ nhạn bơ vơ

Liệng dưới trời xanh ngát.

 

Từ ấy anh ra đi

Tiếng dương cầm vắng bặt

Dường tan trong đám sương

Thỏang về nơi làng mạc

 

Từ ấy anh ra đi

Em gầy hơn vóc liễu

Em buồn hơn đám mây

Những đêm vầng trăng thiếu .

 

                                     Hàn Mặc Tử