Những bài thơ t́nh của

 

Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh

 


 

    Các bạn thân,

    Hổm nay nghe các bạn nói về Giáo sư Toán học Nguyễn Xuân Vinh và những bài thơ t́nh Toán học của ông, Việt Xuân xin đóng góp thêm mấy bài thơ của Ông do anh bạn láng giềng Huỳnh Quốc Tuấn đă gởi cho Việt Xuân xem cách đây khá lâu.

    Nhà Toán học kiêm thi sĩ Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh này thật đúng là một génie. Đọc về Ông, Việt Xuân thật là khâm phục tài của Ông.

    Việt Xuân,

 


 

Bâng khuâng


Trời về khuya, bóng h́nh ai thương nhớ
Muốn quên đi v́ giấc mộng không thành
Vẽ cho cùng, không trọn trái tim anh
Em đành đem chuyện chúng ḿnh cất lại
Trang giấy nhàu ghi chút t́nh thơ dại
Ngơ ngác buồn cây bút nhạt t́nh anh
Em đă mang lượng số tính cho nhanh
T́m công thức đo trái tim mộng đỏ.

 



Ly biệt


Anh ngỡ ngàng đọc phương tŕnh em gửi
Để nhận rằng đường anh bước song song
Đôi ta đi dù tới cơi vô cùng
Nhịp sóng đời chẳng bao giờ hội tụ
Thôi đi nhé, không gian và vũ trụ
Bóng thời gian tồn tại măi không phai
Bội số nhân cộng lại dạ quan hoài
Chỉ chờ anh và chờ anh măi măi.



Tâm điểm


T́nh là vây từ chân không chợt đến
Một ṿng tṛn quay hai nửa tim hồng
Để mỗi ngày đôi chân bước song song
Mong đi tới tận cùng là giao điểm
Em yêu anh nên anh là tâm điểm
Giữa ṿng tṛn hạnh phúc của đời em
Dẫu thời gian không gian hoài biến chuyển
Quỹ tich này vẫn măi chỉ chờ anh.
 



Biết mấy cân bằng


Đời tổng hợp biết bao hàm số
Mà giải nên trọn kiếp nhân sinh
V́ t́nh yêu chính là độc nghiệm
Ta mơ t́m phương pháp chúng minh
Vào không gian t́nh là h́nh học
Tính đạo hàm se sắt con tim
Ngừng nơi đó không ra định lư
Chờ phút giây cho mộng đắm ch́m
Nguồn hạnh phúc gồm bao ẩn số ?
Hệ phương tŕnh đủ lư giải chăng ?
Đẳng thức nào đem ra liên kết
Đợi chờ nhau biết mấy cân bằng.
 



Người T́nh Không Gian

Anh với em đồng quy trên mặt phẳng
Từ một chiều xa lạ của khôgn gian
Từ một buổi trao tầng số ngỡ ngàng
Vùng tiếp tuyến trên bờ môi nhất định

Đă trót yêu từ tâm đến bán kính
Mối t́nh đầu không hệ luận tương lai
Biết anh đi trên quỹ tích đường dài
Hồ mắt lệ em vương chiều tọa độ.


Giải đạo hàm em mong t́m nghiệm số
Kỷ niệm buồn cực đại giữa tim ai ?
Đem nhớ thương không c̣n biết ngày mai
Đă yêu rồi t́nh đôi ta bất biến.

Anh từng nói, yêu trong t́nh thánh thiện
Rút căn rồi, hội luận có bằng không
Khi biết mai sau em phải theo chồng
Buồn thẳng góc theo những đường tiệm cận.

Chiều nhớ thương chất chồng theo vô tận
Anh đi rồi định lư sẽ sai đi
Giải đáp nào lại không ướt bờ mi
Thôi chỉ đợi kiếp sau thành nhất thể.

Anh hiểu chưa, cơi ḷng em như thế
Em muốn đời không đổi trục anh ơi
Nhớ thương anh tuy chẳng nói nên lời
Em mơ ước theo cung đường tối lợi.

T́m giao điểm cho ḷng ai mở hội
Xác định rồi vẽ đồ thị triển khai
Rồi chứng minh tỷ lệ suốt đêm dài
Lên đáp số đóng khung đời h́nh học.

Bài toán t́nh luôn làm người mê hoặc
Bởi muôn đời nó vô định người ơi !!
 



Núi đồi


Nơi đây có núi cùng đồi
Có con suối nhỏ da trời màu xanh
Phương tŕnh em gởi tới anh
T́m xem đường kẻ song hành nơi nao ?
 



Sóng nước


Đời tổng hợp bởi muôn làm sóng cuộn
Mà t́nh anh là quỹ tích của không gian
Kiếp nhân sinh là hàm số của tuần hoàn
Nên quanh quẩn trên ṿng tṛn lượng giác.
 



Song song


Ai nghiên cứu vẽ ra đường quỹ tích
Của t́nh yêu, hàm số tuổi ngây thơ
Lúc kề bù, thẳng tấp quăng đời mơ
C̣n song song trên kiếp người vô tận.