Thiếu phụ áo đen

Hồng Lan


    Sáng chúa nhật trời xám xịt. Mưa th́ cứ lâm râm hoài không giờ dứt. Tôi theo sau đoàn người đưa tang ba Hương lên đồi để an nghỉ. Đang cố né những giọt mưa hắt vào mặt bỗng tôi nghe nhiều tiếng x́ xào:
    - Bà ấy ḱa. Bà ấy ḱa.
    Rồi tiếng x́ xào biến thành tiếng ŕ rào “ Bả đó !”.

    Trên lối vào nghĩa trang, có một thiếu phụ áo đen đang đứng bên đường che mặt khóc. Dáng chị thanh cao, sang trọng. Một chiếc áo khoác đen dài, một khăn quàng cổ đen có đính những hạt ngọc nhỏ cũng đen tuyền. Tóc búi cao trong lớp lưới mỏng màu đen. Cả kính mắt cũng màu đen. Chỉ có đôi tay nhỏ thanh mảnh trắng buốt đang cầm khăn che mặt.
    Chỉ thoáng nh́n tôi đă biết đây là người đàn bà mà Hương đă nhắc tới đêm qua. Hương nói chị c̣n trẻ lắm, chỉ cỡ tuổi bọn Hương thôi vậy mà lại đi dan díu với ba Hương đă hơn bảy mươi tuổi. Chắc là để ḅn rút lợi dụng ǵ đây (?). Chị em Hương không chấp nhận ngử phụ nữ này, nghe nói đức hạnh không tốt, nghe nói chị có cả vũ trường và pḥng hát karaoke, nghe nói hai người gặp nhau ở sân tennis, nghe nói họ đă có cảm t́nh trước khi mẹ Hương mất v́ ung thư bao tử từ hơn năm năm trước.
    Hương kể Bà nội Hương không chấp nhận chị nên không cho chị đến thăm ngay cả khi biết ba Hương bệnh ngặt nghèo không mong ǵ qua nổi một năm. Những ngày ba đă rất yếu, ba có ư mong chờ chị lắm. Nhưng chuyện chị đến thăm ba thật không đơn giản. Cho chị đến thật mất danh dự gia đ́nh (?).Vậy là khi th́ thế này khi th́ thế nọ, chị đă không đến được với ba trong những ngày cuối đời.
    Hương nói chị có ư lơ là khi biết tin ba Hương bệnh nặng. Tôi hỏi lại:
“ Nhưng gia đ́nh cũng có gây khó dễ khi chị muốn đến thăm”
“ Ờ th́ tại Nội của Hương không cho, tụi Hương phải năn nỉ Nội Hương đó”
“ Nhưng rơ ràng cả khi bà Nội đă chấp nhận th́ bà ấy cũng không được bọn Hương đón tiếp”
“ Th́ cũng có vậy. “ Họ” nói với người ta là “họ” sợ bị tụi Hương đánh nên không đến. Tụi Hương bao giờ lại làm vậy.”
    Sao ḿnh cứ hay có những ư kiến nổi loạn. Ḿnh thấy thương Ba Hương quá. Đă hơn bảy mươi tuổi đầu. Vợ mất đă hơn năm năm mà cũng không được quyền yêu. Vẫn c̣n mẹ già hơn 95 tuổi và các con c̣n đó để can ngăn. Chợt thấy buồn cười, lúc nhỏ yêu đương th́ sợ bố mẹ cấm đoán, khi già th́ sợ con cái không vui. Cuộc đời sao có lắm cái để gieo khổ cho nhau. Tôi góp ư:
- Nếu ḿnh là Hương th́ ḿnh sẽ làm khác. Ngay cả khi bà ấy không đến ḿnh cũng nhờ bà ấy đến với ba thường xuyên để ba ấm ḷng lúc cuối đời.
- Đâu được, như vậy mất danh dự gia đ́nh hết.
- “ Danh dự” của ai? Cho ai đây?
- Không được đâu, Bà không cho đâu.
- Lan nhớ câu hát
“Tôi xin người cứ gian dối. Nhưng xin người đừng ĺa xa tôi ”. Trong trường hợp này, Lan thấy gia đ́nh nếu phải chấp nhận gian dối cũng nên để cho ba vui.
Minh ngồi kế bên để tay lên đùi tôi. Tôi hiểu anh nhắc tôi là đừng không nên tranh luận nữa.
Tối đó tôi không ngủ được, tôi cứ trằn trọc nghĩ đến ba Hương. Chắc ông cụ phải ṿ vơ chờ trông người yêu đến thăm. Trong những ngày cuối đời ấy, ông sẽ buồn mẹ già con dại cản trở người yêu đến với ông hay ông đang đau ḷng nát ruột không biết người ấy đă phai t́nh. Tôi nhớ Hương kể:

- Khi ba Hương mất, vuốt mắt hoài mà vẫn c̣n một mắt không chịu nhắm. Thằng Tiến em Hương phải đến năn nỉ, nó nói “ Ba ơi, chắc người ta không đến đâu, ba đừng chờ làm chi. Sau đó, Nga em gái Hương có gọi cho “ họ.” biết. Họ có đến rồi vào pḥng ba, giở khăn che mặt ba ra nh́n và đứng khóc cả giờ. Sau Hương phải bảo họ đi để ba được yên nghỉ.
- Vậy chắc là người ta cũng thương ba Hương chứ.
- Không, họ là người không đàng hoàng, gia đ́nh Hương không chấp nhận.
Sao tim tôi nhức nhối quá. Tự nhiên tôi thương cho ba Hương quá. Đă ngần ấy tuổi vẫn không được tự do yêu đương khi vợ hiền đă khuất bóng. Những ngày cuối đời cũng không được chút nồng nàn ấm áp.

    Rồi sáng nay tôi thấy chị đứng trong mưa, đứng bên đường lặng lẽ đưa tang. Chị lùi lại nép sau những nấm mồ đă yên giấc từ lâu. Có ǵ tội lỗi đâu khi đến đây tiễn đưa một người yêu hay một người bạn. Vợ chồng tôi lên đây đưa tang dù chưa biết mặt người đă khuất, dù chưa thân thiết với gia đ́nh của ông.


    Một hồi tôi thấy chị bước thấp bước cao lên một ngôi mộ cao hơn để đứng nh́n người ta hạ huyệt. Khi chị trượt chân th́ cái khăn tay che mặt lệch đi. Tôi nh́n thấy một khuôn mặt sang trọng, xinh đẹp có chút son hồng phấn trắng nổi bật trên một nền toàn đen. Duy chỉ có đôi mắt đỏ hoe. Theo cạnh chị có một cô gái trẻ theo cầm dù, có lẽ là con gái chị. Cô gái luôn nh́n mẹ bằng ánh mắt ân cần ái ngại. Có lẽ cô gái đă chấp nhận và cảm thông với nỗi đau mất người thương của mẹ. Qua thái độ của cô gái, tôi tin nỗi đau của chị là thật, nếu không cô gái không thể có thái độ xót xa đó.

    Một lúc lâu tự nhiên tôi thấy chị đi xuống, tay cầm năm hoa hồng màu trắng xăm xăm chen vào đám đông, đi thẳng đến đứng trước cái huyệt chưa lắp đầy đất. Đứng xa xa, tôi không biết chị đến đó làm ǵ, tôi chỉ thấy đôi vai nhỏ run run.

    Một người chị của Hương đứng đằng sau lưng đưa tay ấn vào vai chị. Có lẽ chị Hương không bằng ḷng cho chị đứng đó, chị lẳng lặng quay lưng đi về. Tôi vói nh́n theo bóng chị xa dần trong cơn mưa vẫn chưa thôi bay bay trong gió.

Viết theo truyện kể của Hương ( 13/8/06)