Mưa đêm

 



Đêm nghe sấm động xa mù
Đêm nghe mưa đổ trên tù ngục tôi
Mưa xuyên mái dột tơi bời
Mưa trôi tàn tích một thời ái ân


Đời ta c̣n được bao lần
Trên tường vôi lỡ soi chân dung buồn
Ngày đi vui nước xa nguồn
Ngày về theo giọt sầu tuôn xuống đời


Tiếng mưa như tiếng ai cười
Thấm hồn tôi nhức buốt lời ăn năn
Hoa chưa thơm đă vội tàn
Đá vàng chi để bẽ bàng đời nhau


Làn môi ánh mắt buổi đầu
Đắm say một phút để sầu thiên thu
Khép yêu đương, mở hận thù
Chắc xưa ta vụng đường tu ấy mà


Bây giờ… t́nh đă tha ma
C̣n dư hương gửi theo tà áo bay.

Trầm Mặc Thiên Thu