Mày có muốn đi du học không ?
 


    Sau mấy ngày computer nhà tôi gián đoạn v́ đổi hảng internet. Hôm nay check mail nhận được tất cả “23 unread messages” vội mở ra th́ bao nhiêu bài vở, h́nh ảnh của tất cả các Thầy Cô, anh chị và các bạn MĐC71 làm tôi xúc động quá ! Nhất là tin phu quân chị Hoàng Yến mất và rồi những h́nh ảnh “Hội ngộ 35 năm của Nguyên Dung, Huỳnh Thị Đào và Ngà ở Paris”, các bạn Việt Xuân, Quí Tỵ đi du lịch...v.v. tôi biết đây là công sức đóng góp của tất cả các bạn : anh Tài, anh Lê Phan Lương, Nguyên Dung, Thu Hà, Quí Tỵ, Ry, Việt Xuân...phải làm việc cật lực “đêm không ăn, ngày không ngủ ” ! Nh́n những tấm h́nh hội ngộ của Nguyên Dung, Huỳnh Thị Đào và Ngà vui cười, hồn nhiên như những ngày xưa thân ái...Ḷng tôi bỗng lâng lâng một niềm vui...

    ...Sài G̣n một buổi sáng tháng 7/1971...
   
Sau khi đâu Tú Tài II xong, tôi đến nhà Ngà rủ rê :

 “ Mày có muốn đi du học không ? ”

 Lúc ấy tôi không biết gia cảnh nhà của Ngà, Bố Mẹ đều là nhà giáo, Ngà là chị lớn nhất, tiếp đến là một đán em nhỏ lao nhao đứa Út chỉ độ 7 , 8 tuổi ! Với mái tóc ngang vai buông lơi, đôi mắt to hồn nhiên đen nhánh rất thông minh. Ngà nh́n tôi do dự nhưng tôi đốc thúc:

 “ Không sao đâu, mầy cứ đi với tao v́ Bác tao là Việt Kiều ở Pháp đang về Việt Nam chơi, Bác tao sẽ lo cho tụi ḿnh từ A đến Z, nếu cần Bác sẽ nhận mầy làm con nuôi !”

( điều này tôi “bịa” ra ) ! V́ lúc đó tôi rất nhát, không dám đi một ḿnh. Dưới mắt tôi đời sống Âu Mỹ rất dễ dàng hấp dẫn. Bác tôi là một “Ông Tây” phương phi, to đẹp, nước da trắng hồng, đeo giây thắt lưng chéo qua vai, giàu có lịch sự và sang trọng. Bác đem về Việt Nam bao nhiêu quà bánh toàn là đồ đắt tiền : đồng hồ, nước hoa, chocolat,..v.v.

    Rồi th́ mọi công việc và giấy tờ cứ từ từ tiếp diễn...Tụi tôi đưa cho Bác hai bộ hồ sơ ghi danh Đại Học : một của tôi, một của Ngà. Ngày đi du học đă cận kề ! Ngà lo sắm sửa quần áo, vali và hành trang lên đường. C̣n tôi đến phút cuối Ba tôi “đổi ư” v́ nghe theo lời khuyên của một ông bạn dạy cùng trường :

“Con gái sang đất khách quê người có một ḿnh rất vất vả, sang một đất nước văn minh nhất nh́ thế giới rất dễ sa ngả hư hỏng v.v. và v.v...”.

Thế là tôi “chuồn êm” để Ngà đi một ḿnh...

    ...Montréal, một buổi chiều cuối tháng 5/2006...
   
Tụi tôi ngồi ôn lại kỷ niệm xưa bên nhau mà cười khúc khích...Chính v́ sự rủ rê và ngây thơ của tôi mà Ngà đi du học...Và nếu ba tôi “không đổi ư” th́ cuộc đời tôi bây giờ đă khác. Người ngồi bên cạnh tôi bây giờ sẽ không là “người này” (Ông Xă tôi), có thể là một Ông Tây hay một người xa lạ nào đó...Và các con tôi không là những khuôn mặt T, V, N, dấu yêu của tôi ngày hôm nay...

Cali một ngày đầu tháng 8/2006
Mộng Hiền