Lời phân ưu của

 

Hồng Mai & Nguyễn Đức Cường

 

 


Thân gởi quí anh chị và các bạn,
Hồng Mai xin lỗi quí anh chị và các bạn, v́ bận rộn quá, hôm nay Hồng Mai mới vào xem tin tức của Nhóm ḿnh. Hồng Mai thật quá xúc động v́ nhận được nhiều tin buồn từ gia đ́nh các bạn đồng môn của ḿnh.
Tuy trễ, xin cho Hồng Mai và Nguyễn Đức Cường chia sẻ niềm đau sâu xa và sự mất mát lớn lao của gia đ́nh các bạn.

Xin nhận lời Thành Kính Phân Ưu của chúng tôi nơi đây như một nén tâm hương dâng lên quí linh hồn quá văng.

 

 

CHÂN THÀNH CHIA BUỒN

Chân Thành Chia Buồn cùng bạn Nguyễn Hoàng Yến và gia đ́nh.

Nguyện cầu linh hồn anh Trần Tấn Phước được an nghỉ đời đời trên cơi Thiên Đàng.

Nguyễn Đức Cường K70

Nguyễn Phạm Hồng Mai K71

 

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Xin thành kính phân ưu cùng anh Bùi Quang Hiển và tang quyến.

Nguyện cầu hương linh Bác được tiêu diêu miền cực lạc.

Nguyễn Đức Cường K70

Nguyễn Phạm Hồng Mai K71

 

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Xin thành kính phân ưu cùng bạn Nguyễn Hữu Tưởng và gia đ́nh.

Nguyện cầu hương linh Bác được văng sinh cực lạc.

Nguyễn Đức Cường K70

NguyễnPhạm Hồng Mai K71

 

Xin gửi đến hai đấng Thân Mẫu : anh Hiển, anh Tưởng và các bạn bài thơ Mẹ Là Ngôi Chùa Nhỏ của anh Nguyễn Đức Cường.

Thân chúc các bạn và gia đ́nh nhiều sức khoẻ và an vui hạnh phúc.

Hồng Mai & Nguyễn Đức Cường

 

 

 

 

Mẹ là ngôi Chùa nhỏ



Con ngồi đây lặng lẽ,
Thương nhớ hoài mùa Xuân.
Con ngồi đây quạnh quẽ,
Riêng Mẹ đă bao lần.

Mẹ là ngôi Chùa nhỏ,
Đón con về nương thân.
Mẹ là đôi mắt tỏ,
Tha cho con lỗi lầm.

Mẹ là Xuân bay qua,
Nuôi đời con khôn lớn.
Mẹ là hưong sen ngát,
Về trong mộng hiền lành.

Như bầu trời lồng lộng,
Là mặt đất bao la,
Là mưa rào tuôn xuống,
Cho đường con thắm hoa .

Mẹ là nắng thênh thang,
B́nh minh xưa chói rạng.
Là mây chiều lăng mạn,
Những ngày Thơ huy hoàng.

Mẹ là đêm thức giấc,
Đêm xanh biếc ngàn sao .
Là vô cùng đôi mắt,
Có sương mù trên cao .

Mẹ đi suốt mùa Hè,
Qua hối hả mùa Thu,
Và mùa Đông tất tả,
Riêng cho con mùa Xuân.

Nguyễn Đức Cường (12A1/1970)
 


 

Việt Xuân cũng xin chia xẻ niềm đau mất mát lớn lao này với anh Bùi Quang Hiển và anh Hữu Tưởng. Bài thơ của anh Nguyễn Đức Cường thật cảm động và hay quá. Việt Xuân có một bài thơ sưu tầm xin đóng góp tiếp theo để cảm thông và chia xẻ với anh Bùi Quang Hiển và anh Nguyễn Hữu Tưởng.

 

 

Mẹ


Mẹ là chiếc nôi êm
Ru con lời ngọt mềm
Từng đêm trong ṃn mỏi
Lời ru thiết tha thêm

Mẹ là mặt trời soi
Theo con bóng bên đời
Xua tan mây mờ phủ
Cho con hoài thắm tươi

Mẹ là ánh trăng mơ
Cho con tuổi mộng chờ
Mênh mang t́nh biển rộng
Ủ nồng trái tim thơ

Mẹ là một bà tiên
Xóa tan vạn ưu phiền
Con về trong mắt lệ
Ṿng tay Mẹ b́nh yên

Mẹ ...vô vàn cao cả
T́nh thương trên t́nh thương
Bao la ...kỳ diệu quá
T́nh Mẹ ...trái tim nồng ...

Việt Xuân sưu tầm,