Lời cảm tạ của Nguyễn Hữu Tưởng

Cảm tạ các bạn,
Tưởng xin được tri ơn tất cả các bạn học Mạc Đĩnh Chi đă phân ưu, phúng viếng và tiễn đưa Cụ Bà về Tây Phương.
Trong những ngày đầu về đến nhà nh́n thấy Cụ Bà nằm gập người v́ những cơn đau và nỗi mệt nhọc vô tận; nh́n thấy cô em gái thiếu ăn thiếu ngủ lúc nào cũng nằm cạnh bên Cụ Bà để có thể nghe được tiếng vỗ về hầu thỏa đáng những nhu cầu thường nhật của Cụ Bà; nhận thức sự được bó tay của Y Học Đông Tây để chứng thực cái ư niệm Sinh Lăo Bệnh Tử. Tưởng thật chỉ mong Cụ Bà hóa kiếp càng sớm cáng tốt để vượt qua một trong những cái khổ của trần gian.
Hôn Mẹ lần cuối trước khi liệm, Tưởng tự dặn ḷng không để rơi nước mắt để Cụ Bà siêu thoát cho nhanh, nhưng lúc nh́n thấy áo quan người từ từ hạ xuống pḥng lửa, ḷng đau như cắt, nước mắt cứ tự nhiên rơi ngoài ư muốn bản thân.
Về đến nhà nh́n lại chỗ Cụ Bà nằm trong những ngày tháng trước đây, rồi nh́n lên di ảnh Người, cái ư niệm trống vắng xót xa như một hồn thiêng cứ lỡn vỡn bám chặt vào tâm ư ḿnh khiến Tưởng thấy đời người vô vị thế nào !
Hai hôm nữa Tưởng sẽ đáp máy bay trở lại Hoa Kỳ cùng với một niềm vui và niềm thương tiếc Mẹ Già. Giữa niềm Vui và nỗi Buồn ấy Tưởng thật không biết bên nào nặng hơn.
Nguyễn Hữu Tưởng, 22-08-06

Hữu Tưởng và các bạn thân,
Rất cảm động khi đọc thư của Hữu Tưởng và làm cho Việt Xuân nhớ đến ngày Mẹ của Việt Xuân mất. Mặc dù đă hơn 35 năm rồi, nghĩ đến mà ḷng vẫn thấy nghèn nghẹn làm sao !
Tối qua Việt Xuân vừa làm xong mấy ḍng thơ để chia xẻ với Hữu Tưởng. Việt Xuân xin gửi Hữu Tưởng và các bạn đọc nhé. Việt Xuân chỉ muốn chia xẻ với Tưởng trong lúc đau buồn nhất này thôi, chứ không dám múa ŕu qua mắt thi sĩ Tâm Tưởng đâu nhé !

Bắt tay anh tôi chia xe nỗi buồn
Có mất mát, đớn đau nào sánh bằng niềm đau “mất Mẹ”
Ai chẳng một đời thoát cảnh này đâu
Trước hay sau thôi một lần đau xót
Sinh Bệnh Lăo Tử, tuần hoàn nhân loại
Sinh vật nào rồi cũng phải thế thôi

Nay Mẹ già tuổi hạc đă quy tiên
Người ra đi chắc ḷng vui hănh diện
V́ thấy con về đúng lúc Mẹ mong
Người gắng sức vui cùng con phút cuối
Để mĩm cười hồn bay về miên viễn
Và thảnh thơi trên đài sen thanh khiết

Ḷng quặn thắt chắc anh cũng vui sướng
V́ linh cảm Mẹ chờ anh về gặp
Đời phiêu bạt nhưng anh cũng về mau
Bên gối Me thuốc thang cơm cháo đủ
Và đạo hiếu lo tṛn như tâm nguyện
Anh hăy cười v́ Mẹ măi bên anh.

Việt Xuân, 22-08-06

Anh Hữu Tưởng thân mến,
Thành thật chia buồn cùng anh và gia quyến, nguyện cầu hương linh của Cụ Bà sớm về nơi tịnh cảnh…Cũng như chị Việt Xuân, Mẹ tôi đă qua đời gần 25 năm rồi. Nhân đó nhân dịp vợ tôi có bầu cháu Quốc Huy, Ba Mẹ tôi quyết định đi thăm con cháu ở Canada. Có lẽ linh tính của Mẹ tôi là phải cố gắng đi thăm các con các cháu lần cuối. sau buổi cơm tối gia đ́nh tôi xum họp, Ba tôi kể lại chuyện ngày xưa, Mẹ tôi đă cười rất nhiều. Tối hôm đó đưa Mẹ tôi vào bệnh viện và Mẹ tôi đă ra đi không kịp nh́n được mắt của thằng Cháu Nội…Cùng vào lúc vợ tôi sanh cháu Quốc Huy ở cùng một bệnh viện lúc Mẹ tôi trút hơi thở cuối cùng…Tâm trạng của tôi lúc đó thật là rối râm, phần th́ lo thủ tục để đưa thi hài của Mẹ tôi về Mỹ để chôn cất, phần th́ lo cho vợ mới sanh và cháu Minh Thi lú ấy mới hai tuồi…Lúc đó tôi đi vào thập niên thứ 3 của cuộc đời chưa có dịp trả ơn Cha Mẹ, th́ Bà đă ra đi , lúc đó cũng chưa có kinh nghiệm để lo việc hậu sự cho Bà…Đă qua rồi 24 mùa Vu Lan, nh́n bông hoa trắng cài trên áo, tôi đă sống cuộc đời đạm bạt, lương thiện, để nguyện cầu cho Mẹ tôi sớm về cơi tịnh cảnh…
Có những lúc gia đ́nh xum họp, tôi vẫn thấy buồn v́ vắng bóng Mẹ tôi…nhưng tôi an ủi rất nhiều v́ thấy Mẹ tôi qua mấy cô em gái, hay qua mấy cô con gái - Mẹ tôi vẫn c̣n đây và h́nh bóng ấy sẽ không c̣n khi tôi nhắm mắt từ giă cơi đời này…
Thôi anh cũng đừng buồn, anh đă có dịp báo hiếu, anh đă lo hậu sự cho Bà. Th́ Bà rất an ḷng ra đi…có lẽ lúc này, nơi tịnh cảnh, Bà đang nh́n anh với một nụ cười từ bi…
Lê Phan, 23-08-06

Anh Lê Phan,
Không hiểu sao đọc mail của anh tôi thấy nghẹn ngào và nuớc mắt chực trào ra, tôi phải mím môi để ngăn không cho nước mắt rớt. Không biết là tại tôi mau nước mắt, mà có lẽ tôi cũng bị cái tật mau nước mắt nữa, người tôi sao t́nh cảm quá ! Hay tại nghe anh nói làm tôi cũng nhớ đến cái ngày Mẹ tôi mất. Có lẽ ai đă trải qua cái ngày Mẹ qua đời mới hiểu được phải không anh Lê Phan. Các anh c̣n một cút hạnh phúc hơn tôi là cha mẹ các anh c̣n hưởng được niềm vui khi thấy các anh thành nhân thành đạt. C̣n tôi, Mẹ tôi mất năm tôi vừa đậu Tú Tài II, năm tôi mới 18 tuổi, đứa em Út của tôi mới có 3 tuổi, một đàn con 10 đứa mồ côi Mẹ, Ba tôi và chúng tôi cứ ôm nhau ngồi khóc trước bàn thờ Mẹ tôi gần cả tháng trời. Thiệt sự tôi không cầm được nước mắt khi nhớ tới ngày đó.
Việt Xuân, 23-08-06