Ḍng t́nh buồn


 

 

Chị Tăng Thanh Hoa trên giường bệnh

 

Anh Vơ Phi Hùng

 

Nguyễn Hữu Tưởng và các bạn tại VN


    Tôi đă tự nhũ ḷng, chưa đến lúc ḿnh phải nằm ôm b́nh thở, mang ống dẫn thải ra bao. Th́ ḿnh cứ lăng quăng đi đó đây th́ kệ tía nó lúc nào về th́ về. Sống để vui quan tâm làm ǵ đến sự thê thảm cuối đời người. Nhưng buồn một nỗi là ḿnh không thể nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của người bạn trên đường hóa kiếp. Hôm nay tôi xin gửi đến các bạn ḍng t́nh buồn của hai người bạn chúng ta: Vơ Phi Hùng và Tăng Thanh Hoa.
    Sáng ngày 27 tháng 2 năm 2006 vừa qua, tôi lái xe ôm đưa em gái vườn lan theo Lê Văn Bọt (25) và Vơ Thành Danh (25) vượt 40 cây số xuôi Nam trên Quốc lộ 1 về Long An thăm cặp t́nh nhân chung trường của 35 năm về trước : Vơ Phi Hùng và Tăng Thanh Hoa. Cả hai xuất thân từ trường Mạc Đĩnh Chi niên khoá 1971 Hùng 12 A3, Hoa 12A1. Hoa, người đẹp thầm lặng đă có một thời đă làm điên đảo những mănh hồn thanh niên trước ngưỡng cửa Tú Tài 2. Có lẽ Phan Thành Hâu (MĐC), Ngô Văn Hiệp (MĐC) hiểu rơ chuyện nầy hơn ai.
    Hồi đó tôi không biết Vơ Phi Hùng cũng như Tăng Thanh Hoa dù họ là bạn chung trường, cùng thời với tôi. Tôi chỉ biết Vơ Phi Hùng chỉ là là bạn đồng khóa SQHQ 25 với tôi mà thôi. Khoảng năm 1997 khi đi với Nguyễn Hữu Dương tham dự tham dự ngày họp mặt 12A3 tôi lại gặp Hùng ở đó.
    Tôi ngạc nhiên hỏi Hùng :
    "Sao mầy không nói"
    Hùng trả lời :
    "Mầy có hỏi đâu mà tao nói".
    Cái giọng của Hùng lúc nào cũng rề rề như một ông giáo lớp ba trường làng. Sau đó Hùng mời tôi đến nhà ở chợ Mỹ Tho. Tôi lại được gặp Hoa ở đó. Lúc bấy giờ Hoa vẫn c̣n đẹp lắm. Cả ba chúng tôi ngồi đùa với nhau như thời c̣n đi học thật vui. Thấy Hùng có xe con nên tôi rủ Hùng đi Long Xuyên , Hà Tiên, Rạch Giá chơi. Hoa cũng vui và đốc thúc Hùng đi với tôi. Nhờ chuyến đi đó tôi đă gặp lại Nguyễn Hoàng Minh (25), Lê Hoàng Nam(25) và Nhiêu Học Hữu (MĐC). Những ngày về sau nầy Hoa giận tôi lắm v́ khám phá ra tôi đă đưa Hùng đi uống bia ôm.
    Sau bao nhiêu năm tôi gặp lại Hoa trong h́nh ảnh của "Cụ Tú Lăm nằm trên giường bệnh" . Cái vóc dáng mỹ nhân dong dơng cao đă biến đi đâu. Mái tóc dài sau mấy lần chemo đă ra đi chưa buồn trở lại. Hoa không c̣n nói được để mắng mỏ tôi như ngày nào. Danh lên tiếng chị có nh́n ra tụi tui không ? Tui là Danh nè, nầy là thằng Bọt c̣n đây là thằng Tưởng ở Mỹ về. Nhưng năng lực truyền thông của Hoa chỉ c̣n qua đôi mắt long lanh màn lệ. Tôi nh́n qua ngấn lệ ấy như một lời chào buồn. “Xin chào các anh chị. Hoa xin lỗi không thể tiếp các anh chị như ngày nào”. Tôi tự hỏi tại sao con người ta đă khóc lúc chào đời và cũng chỉ có thể khóc khi về đến cuối đời. Tôi thấy em gái vườn lan đang dùng máy ảnh ghi nhận lại cuộc hội kiến như để che đi đôi mắt đỏ hoe.
    Mấy năm trước Hoa bị u nan. Chemo mấy lần tưởng đă tai qua nạn khỏi. Nay căn bệnh trở về với lympho ác tính và viêm gan B. Nhà thương không thể làm ǵ hơn là cho Hoa về nhà uống thuốc cầm hơi. Hùng đưa Hoa về nhà để lo bề hậu sự nhiều hơn là chạy chữa. Hùng mang hồ sơ bệnh lư, rề rề cái giọng giáo vườn giải thích với chúng tôi: Các phương thuốc đông tây nam bắc tao đều đă cho thử hết trọi rồi, Từ Trinh Nữ Hoàng Cung đến Đu Đủ Đực có thứ nào thiếu đâu. Nếu c̣n họa chăng là một Phép Nhiệm Mầu. Một thứ mà tao chịu thua không biết t́m và mua ở đâu nữa, họa chăng chỉ c̣n biết cầu Trời khẩn Phật thương t́nh.
    Không dám làm phiền lâu, chúng tôi từ giả Hùng ra về. Trên đường về tôi lái xe thật chậm. Tôi nh́n lại h́nh ảnh của Hoa ngày nào trong trí nhớ để nghiền ngẫm thên cái triết lư
"Mỹ nhân thử khô lâu, anh hùng duy bạch cốt".


Nguyễn Hữu Tưởng, 27-02-2006