Một số chuyện vui cười khác

Việt Xuân sưu tầm

Hậu sinh khả úy


Nước Lỗ có người đàn ông chưa vợ ở một ḿnh một nhà. Hàng xóm anh ta lại là một người đàn bà goá c̣n trẻ, cũng ở một ḿnh một nhà.
Một đêm mưa to gió lớn, nhà người đàn bà goá bị đổ nghiêng, chị ta bèn chạy sang nhà anh hàng xóm xin ngủ nhờ. Anh chàng độc thân nhất định đóng chặt cửa không dám mời vào. Người đàn bà đứng ngoài trách:
- Gặp người hoạn nạn mà không ra tay cứu giúp, sao người bất nhân thế?
Người đàn ông đáp:
- Ta nghe nói, đàn ông đàn bà từ sáu mươi tuổi trở lên mới được ở chung. Nay người c̣n trẻ mà ta cũng c̣n trẻ cho nên không thể cho người vào.
Người đàn bà cười:
- Sao ngươi không học tập như ông Liễu Hạ Huệ, ủ người con gái ngồi trong ḷng mà không bị tai tiếng ǵ cả?
Anh chàng độc thân nghĩ ngợi một lát rồi gật gù:
- Ừ nhỉ, Liễu Hạ Huệ làm được ắt ta cũng làm được.
Đoạn mở ngay cửa cho người đàn bà tuôn vào trong nhà. Thầy Khổng Tử nghe chuyện này, lắc đầu nguây nguẩy:
- Hỏng, hỏng hết! Muốn làm điều phải mà không chịu khó nghĩ ra được cách làm mới, lại rập khuôn theo cách của Liễu Hạ Huệ, anh chàng này không đáng được gọi là sĩ quân tử!
Ẩn Danh vỗ tay reo ầm lên:
- Hay, hay tuyệt. Lâu nay ta để tâm nghiên cứu măi đến bây giờ tự nhiên ṃ ra tông tích. Th́ ra cái mốt ôm ấp nầy đă có từ vài trăm năm trước Công Nguyên. Người đời sau nhân đó chế ra các món ... bia ôm, xe ôm, cà phê ôm....Ôi ! hậu sinh đáng nể phục thay!

 




Con ǵ


Hai người quen nhau trong quán rượu. Người này hỏi người kia:
- Anh tuổi con ǵ?
- Trong mười hai con giáp, anh muốn gọi tôi con ǵ cũng được.
Người này ngạc nhiên:
- Tôi không hiểu ư anh muốn nói ǵ. Tại sao lại gọi con ǵ cũng được?
- Này nhé, ở nhà th́ cha mẹ tôi bảo tôi là con chuột, luôn luôn rúc trong xó bếp. C̣n anh chị tôi th́ bảo tôi ngu như trâu. C̣n mấy đứa con tôi th́ lại bảo tôi dữ như cọp, cứ gầm gừ hoài. Nhưng bà vợ tôi quả quyết tôi là con mèo, chuyên ăn vụng thôi. Chưa hết đâu, lúc tiệc tùng bạn nhậu lại bảo tôi uống như rồng hút nước, bao nhiêu cũng không thấm. Ấy, uống vậy cũng có lúc xỉn chứ. Lúc xỉn th́ mọi người gọi tôi là con rắn, lạng qua lạng lại. Tôi thấy tôi cũng thành nhiều loại con. Mà chưa hết, lúc mà có lộn xộn, bị ai rượt là tôi chạy biến như ngựa, khó ai đuổi kịp đó. C̣n trong sở làm, anh biết không, mấy bà mấy cô cho rằng tôi là con dê xồm, cứ theo tán tỉnh họ hoài. Vậy nhưng họ không cô lập tôi, v́ hễ có cần đến văn nghệ là người ta đẩy tôi ra làm tiết mục đại diện cho đơn vị, v́ họ bảo tôi làm tṛ khỉ hay lắm! Nhưng cũng hơi buồn v́ cá tính tôi không được dũng cảm mấy, v́ hễ có ǵ gian nan nguy hiểm th́ người ta lại bảo tôi là con gà, v́ nó nuốt dây thun nhiều quá. Ôi tôi th́ đủ thứ, c̣n hai con giáp cuối nữa, tôi cũng đâu có thua kém đâu. Tôi ăn th́ người ta bải tôi ăn như heo, mà đi nhậu th́ toàn nhậu ké chứ không bao giờ chịu chia tiền mà trang trải chung với nhau. Thiệt là khổ v́ mang thân phận của đủ mười hai con giáp đâu có hănh diện ǵ nhiều, phải không anh bạn?




Về mau


Hai người bạn lâu ngày mới gặp nhau, ngồi tâm sự đủ thứ chuyện. Một lúc sau, họ đổi đề tài:
- Anh có tin về sự tưởng tượng của đàn bà như thế nào không?
- Tôi không hiểu anh muốn nói ǵ!
Anh chàng kia nói:
- Để tôi nói anh nghe. Năm ngoái, vợ tôi có bầu, tôi đưa đi xem phim "Hai đứa trẻ lạc loài." Rồi anh biết không, sau đó vợ tôi sinh đôi.
- Nhưng biết đâu đó lại chẳng là trường hợp ngẫu nhiên?
Người nọ nói tiếp:
- Lại c̣n chuyện này nữa, vợ thằng em tôi cũng vừa sinh ba, v́ trong lúc có thai, cứ măi mê xem quyển "Ba chàng ngự lâm pháo thủ". Đến đây, người kia bán tin bán nghi, vội vàng bỏ chạy. Anh nọ mới níu lại:
- Anh chạy đi đâu vội thế, ngồi đây nói chuyện vui thêm lát nữa.
Người nọ ngoái lại nói vội:
- Tôi phải về mau, v́ ở nhà vợ tôi đang coi truyện "Ali Baba và 40 tên cướp!"