Chuyện ma quỷ

 

 


Lời nói đầu:
Ma quỷ là một vấn đề đă có tự ngàn xưa. Ngày c̣n nhỏ, chúng ta ai mà chả có lần ngồi co rút hai chân nghe kể chuyện ma.
Tuy nhiên, ngày nay nhiều người cho rằng ma quỷ chỉ là sản phẩm của óc tưởng tượng.
Có lẽ chỉ những ai đă gặp ma mới biết là có ma, c̣n những người chưa bao giờ gặp th́ nửa tin nửa ngờ, nhất là quư bà.
Người viết xin không có ư kiến về vấn đề ma quỷ này mà chỉ xin thuật lại hầu quư vị một số những câu chuyện ma do các độc giả cuả một tờ báo Úc kể lại.
Cũng xin nói thêm rằng hầu hết các địa danh trong chuyện đều thuộc tiểu bang New South Wales, Úc Đại Lợi.
 

 


        Cách đây 19 năm, Mary là phụ tá thanh tra tại khám đường Mullawa dành cho nữ phạm nhân tại tiểu bang NSW. Một hôm, trong tường thành khám đường, Mary thấy một con ma bước ra khỏi cơn mưa.
Cô thuật lại:
- Thật hết sức lạ lùng! Hôm đó, sau khi gặp giám đốc khám đường, tôi băng qua đường để về văn pḥng th́ đột nhiên có một cái ǵ khiến tôi quay lại và thấy một cô gái tóc dài đen nhánh trong bộ đồ màu xanh nước biển đứng thu ḿnh bên lề đường. Tôi la lớn bảo cô ta vào bên trong rồi quay đi. Nhưng ngay sau đó khi tôi nh́n lại, cô ta đă biến mất.
Tôi bước vào pḥng giặt, nơi trước kia được dùng làm nhà xác và hỏi xem cô gái ướt nhẹp kia đâu rồi. Không ai thấy cô ta hết.
Tôi chợt nhớ là tù nhân không được để tóc dài như vậy và lối ăn bận cũng khác, và tôi băn khoăn tự hỏi cô gái đó là ai.
Sau đó, Mary nghỉ phép và khi trở lại làm việc, câu chuyện của cô được một nhân viên khác của khám đường xác nhận. Mary nói:
- Người này là nhân viên mới và không hề biết ǵ về câu chuyện của tôi, nhưng đă kể lại cho tôi nghe câu chuyện y hệt như tôi vừa kể hầu quư vị.
David cư ngụ tại Maroubra nói rằng anh là người rất đa nghi nhưng không thể cắt nghĩa được sự hiện diện của hồn ma người anh của anh đi tới đi lui trong nhà.
David cho biết:
- Anh tôi thiệt mạng trong một tai nạn xe hơi vào năm 1981. Trong tai nạn đó anh bị mất một chân.
Kể từ đó, những sự việc lạ lùng đă xẩy ra trong nhà. Mọi vật di chuyển một cách bí mật trong đêm; những cái gạt tàn thuốc từ pḥng khách t́m được đường vào pḥng ngủ của tôi; Ti Vi tự nhiên bật lên giữa đêm và đèn ngoài hành lang nhiều khi không chịu tắt!
Tôi nghĩ rằng linh hồn của anh tôi đi khắp nơi trong nhà v́ nhiều khi tôi nh́n thấy một người chỉ có một chân trong pḥng.
Đôi khi David bị đánh thức giữa đêm v́ những tiếng động trong pḥng nhỏ để quần áo - người Úc gọi là walk-in wardrobe. Tiếng động đó giống như có người đang lục lạo lung tung để t́m một chiếc giầy bị mất hoặc một cái ǵ tương tự. David kể tiếp:
- Khi tôi bước vào coi th́ giầy dép bị vứt lung tung đè lẫn lên nhau, trong khi những cái áo đă được máng đàng hoàng cũng nằm lăn dưới đất.
David nói thêm rằng hồn ma này chỉ xuất hiện ngoài pḥng khách và trong cái pḥng ngủ mà hai anh em David thường ngủ chung trước khi người anh thiệt mạng.
Một đêm, Michael bị đánh thức bởi hồn ma của một thổ dân trong pḥng ngủ của anh ở Lalor Park. Michael thuật lại:
- Tôi chỉ mới ở đó được có một tuần. Đêm hôm đó, tự nhiên tôi thức giấc vào lúc nửa đêm.
Tôi nh́n thấy một thổ dân bước xuyên qua cửa pḥng ngủ của tôi, tiến tới sát bên giường, ngừng lại nh́n tôi. Rồi ông ta đi ngang qua pḥng và bước xuyên qua tường đi mất.
Michael, 29 tuổi, không hề sợ hăi và năm năm sau vẫn c̣n ở đó. Anh nói:
- Thỉnh thoảng tôi lại thoáng nh́n thấy ông ta và ông ta có vẻ là một con ma vui vẻ. Ông ta ở đây cũng khá lâu và không gây phiền hà ǵ cho ai hết.
Quá bực bội với con ma ám ảnh căn nhà của bà tại Bilgola Plateau, Lorna bèn cho con ma... chết luôn!
Câu chuyện nghe có vẻ bất thường và hơi khó tin này là một câu chuyện có thật 100 phần trăm.
Cách đây 14 năm, hai vợ chồng Lorna dọn tới căn nhà được xây bởi một người tên là Charlie.
Vợ chồng Lorna thường bị đánh thức bởi những tiếng động bất thường mà họ không t́m được nguồn gốc. Sau khi nói chuyện với hàng xóm, họ khám phá ra là Charlie đă chết trong căn nhà này v́ chứng đau tim, và những tiếng động bất thường mà họ vẫn nghe do hồn ma Charlie gây ra.
Một buổi chiều, vợ chồng Lorna đi ngủ sớm, nhưng Charlie - tên vợ chồng Lorna đặt cho con ma - lại gây thật nhiều tiếng động khiến hai người không tài nào ngủ được.
Lorna, 52 tuổi, kể lại:
- Bực quá, tôi cho hồn ma Charlie một trận.
Tôi nói với hồn ma rằng căn nhà này là của vợ chồng tôi và chỉ đủ chỗ cho hai vợ chồng tôi. Ông ta không có lư do ǵ nấn ná lại đây. Muốn sống muốn tốt ông ta phải lập tức đi chỗ khác. Đừng để tôi nổi giận lên, đến lúc đó ông ta có muốn đi cũng không c̣n kịp nữa.
Việc đó xẩy ra cách đây đă bốn năm và có lẽ Charlie là một con ma biết điều, biết chúng tôi không bằng ḷng cho ông ở trong nhà. Từ đó tới nay chúng tôi không c̣n bị con ma Charlie quấy rầy nữa.
Sáu tháng sau khi Sylvia, vợ của Jim qua đời, Sylvia đă trở lại dưới một h́nh thức khác.
Jim thuật lại:
- Một buổi tối, tôi ngồi trước bàn. Trên bàn là một cái gạt tàn thuốc, một cái ly và một cái dĩa.
Khi tôi nh́n cái dĩa th́ nó tự động di chuyển về phía tôi. Tôi nói "Làm nữa đi Syvia", và cái dĩa tiến về phía tôi thêm hai ba phân nữa.
Jim, 64 tuổi, bèn kiểm soát xem cái bàn có vững chăi hay không. Rất vững. Jim cũng nghe Sylvia, người vợ từ trần một cách đột ngột của ông, gơ cửa. Jim nói:
- Tôi thức dậy thật sớm, luôn luôn cùng giờ, và nghe tiếng gơ cửa.
Khi ông ra mở cửa, không bao giờ có người nào ở bên ngoài. Con trai của Jim cũng nh́n thấy hồn ma Sylvia trong nhà ở Wollongong, một thành phố biển cách Sydney trên dưới một trăm cây số.
Jim cho biết:
- Con trai tôi cũng nh́n thấy vợ tôi đứng trước cửa pḥng ngủ thứ nh́ trong nhà. Như vậy, không phải chỉ ḿnh tôi nh́n thấy Sylvia.
Dennis thề sẽ không bao giờ ăn cắp trái cây nữa sau khi bị một con ma bắt gặp.
Denis, 49 tuổi, lớn lên tại Greenacre, Sydney. Ông cư ngụ gần một căn nhà cây cũ kỹ có nhiều cây ăn trái của một cặp vợ chồng già. Dennis và lũ bạn thường ăn cắp mớ trái cây khiến ông già rất giận dữ. Dennis hồi tưởng lại:
- Khi đó vào khoảng năm 1950, hai vợ chồng ông già từ trần cách nhau một tuần, tôi không nhớ tại sao. Một tuần lễ sau khi họ chết, tôi và một thằng bạn tới hái mấy trái mận. Bạn tôi leo lên cây và tôi đứng canh dưới đất. Mặc dù chiều hôm đó trời gió và mưa, tôi nhận thấy một luồng khói bốc lên từ đường cống. Mới đầu tôi không để ư cho tới khi cuộn khói tṛn, đường kính khoảng 3 thước tiến về phía chúng tôi.
Khi c̣n cách chúng tôi khoảng 12 thước, trái banh khói trở lên cao hơn, hẹp lại và nổi trên mặt cỏ. Đột nhiên tôi tự hỏi tại sao gió không thổi trái banh khói đó đi trong khi cỏ cây bị gió thổi ngả nghiêng. Tôi la lớn gọi bạn tôi nhảy xuống, vừa la vừa chỉ vào trái banh khói. Bạn tôi bay từ trên cây xuống đánh ụỳch một cái và chúng tôi chạy nhanh như hỏa tiễn.
Dennis, hiện cư ngụ tại Padstow, nói rằng ông không phải là người tin dị đoan nhưng không thể nào cắt nghĩa được về sự hiện diện bất thường của trái banh khói ma quái đó:
- Tôi chỉ có thể kết luận được rằng đó có thể là sự kết tụ sinh lực của một người nào từng sống trong căn nhà đó.
Colin, cư ngụ tại Darlinghurst, Sydney, nhớ lại giây phút linh hồn vợ ông ĺa khỏi xác sau 14 ngày hôn mệ Ông kể lại:
- Vợ tôi và tôi bị một tai nạn xe hơi và nàng được đưa vào bệnh viện Newcastle.
Nàng bị hôn mê, và sau 11 ngày, bác sĩ nói rằng vợ tôi chỉ c̣n sống được mấy tiếng đồng hồ nữa. Thực ra nàng đă sống thêm được ba ngày.
Vào ngày thứ nh́, tôi và một người anh đang ở bên cạnh giường nàng th́ mọi vật đột nhiên trở nên hoàn toàn yên tĩnh, giống như có một cái ǵ bao bọc chúng tôi.
Chúng tôi nh́n thấy các bác sĩ và y tá làm việc trong pḥng bệnh khẩn cấp nhưng không nghe thấy ǵ hết. Tôi nh́n vợ tôi và những ǵ chúng tôi thấy thật không tưởng tượng nổi. Phía ngoài của vợ tôi "thoát xác" từ thân thể nàng, dâng lên từ từ và ở đó khoảng 60 giây trước khi biến mất.
Tôi hiểu rằng vợ tôi đă ra đi. Nàng tắt thở vào hôm sau.
Peter, cư ngụ tại Mona Vale, c̣n nhớ rất rơ việc nh́n thấy một con ma vào tháng Mười Hai năm 1976. Lúc đó Peter và người em rể đang câu cá tại một vị trí xa xôi tại Towanton, gần Noosa Heads, tiểu bang Queensland.
Ông kể lại:
- Chúng tôi đang đứng câu trên cái phà dùng để chuyên chở xe hơi. Đột nhiên chúng tôi nghe có tiếng lào xào trong những bụi cây mà chúng tôi đoán là một con possum hoặc con kangaroo.
Tiếp theo là những âm thanh như tiếng cành cây bị bẻ, làm như có ai đang cố t́nh dọa chúng tôi.
Hai đứa chúng tôi chạy vội lên xe và khi nh́n lại, chúng tôi nhận thấy một h́nh người mờ mờ với hai lỗ mắt đen thui.
Peter nói rằng hồn ma đứng tựa vào một hàng rào, một tay đặt ở một bên đầu và "nh́n thẳng vào chúng tôi".
Ông kể tiếp:
- Khi tôi bật đèn xe hướng về bóng ma th́ nó biến mất, nhưng khi tôi tắt đèn, nó lại hiện ra tại cùng vị trí lúc trước.
Chúng tôi bèn lái xe tới nhà em rể tôi cách đó một cây số, lấy một cây đánh cricket và một con dao dài rồi trở lại. Khi chúng tôi tới nơi, bóng ma vẫn c̣n đó. Tôi chớp đèn th́ nó biến mất và khi tôi tắt đèn, nó lại hiện ra.
Quá kinh hoàng, chúng tôi lái tới ty cảnh sát Towanton. Các nhân viên cảnh sát cho là hai đứa chúng tôi điên, nhưng họ thấy rơ là có một cái ǵ đó khiến chúng tôi sợ hăi.
Một cảnh sát viên đi theo chúng tôi tới chỗ cũ nhưng bóng ma đă biến mất không để lại một dấu vết ǵ. Tuy nhiên, nhân viên cảnh sát này tin ở những ǵ chúng tôi nói nên đă ở lại đó tới hai tiếng đồng hồ.
Con ma không hề trở lại.
Walter đang lái xe ở miền Nam nước Anh cùng một người bạn th́ thấy một cô gái đứng bên lề đường xin quá giang. Walter, 54 tuổi, thuật lại:
- Lúc đó trời mưa tầm tă nên chúng tôi tắp vào lề cho cô gái lên xe.
Cô nhảy lên xe với chúng tôi và cho biết địa chỉ. Cô ta rất yên lặng và cả hai đứa chúng tôi đều không để ư nhiều tới cô ta. Khi tới địa chỉ của cô gái, chúng tôi ngừng xe, quay lại nh́n cô th́ cô ta đă biến mất. Ṭ ṃ, chúng tôi tới gơ cửa căn nhà. Một thiếu phụ ra mở cửa và sau khi nghe chúng tôi thuật lại câu chuyện, hỏi chúng tôi đă cho cô ta lên xe ở chỗ nào. Khi tôi cho biết địa điểm, bà nói:
- Đó là nơi con tôi thiệt mạng cách đây bẩy năm. Khi đó tôi mới chợt nhớ ra là khi cô gái bước lên xe, cô không hề bị ướt dù trời mưa tầm tă.


Walter, cư ngụ tại Padstow, NSW, hiện rất tin tưởng vào vấn đề siêu nhiên.