Bùi Quang Hiển cảm tạ


 

Hồng Mai và các bạn,
Tôi đang đọc mail của Hồng Mai tại phi trường Singapore, v́ đang trên đường trở lại Sydney, sau gần 3 tuần lễ chịu tang Mẹ.
Đọc bài thơ Mẹ Là Ngôi Chùa Nhỏ của anh Nguyễn Đức Cường tôi thật sự xúc động. Cảm ơn Hồng Mai nhé.
Những ngày ở Việt Nam, tôi thấy ḿnh cô đơn và mất mát lớn lao, nhưng bên cạnh đó, đọc những điện thư của bạn bè khắp năm châu bốn bể gởi đến chia buồn, tôi thấy ḷng thật ấm.
Một lần nữa cảm ơn Hồng Mai và tất cả các bạn nhé.

 

 

Chị Việt Xuân,


Một lần nữa xin cảm ơn chị cùng các bạn đă gởi lời phân ưu chia buồn đến gia đ́nh của tôi.


Các bạn biết không ? Khi tôi nhận được tim Má của tôi đang hấp hối trong bệnh viện Chợ Rẩy, lúc đó tôi đang di ṿng quanh nước Đức. Một ngôi làng rất bé, làng này đă có hơn 1000 năm. Chắc chị Việt Xuân, Tuấn và các bạn định cự ở Đức biết ?


Mỗi ngày tôi đều đọc những điện thư của các anh chị trong diễn đàn Mạc Đĩnh Chi ( 64-71 ). Lúc đó các bạn đang bàn với nhau về t́nh Mẹ và Đạo Phật,..v.v. Tôi đọc mà thấy thấm thía. Khi tôi rời ngôi làng đó để đến một nơi khác, th́ tôi nhận được điện thoại của người nhà bên Việt Nam báo cho biết : Má của tôi đang hấp hối trong bệnh viện. Lập tức chúng tôi quay trở lại phi trường Munich. Phải mất 7 giờ đồng hồ mới đến nơi, với vận tốc trung b́nh là 160 cây số/giờ ! Từ đấy, chúng tôi phải bay đến phi trường Frankfurt, đợi mất 4 giờ, trước khi bay qua phi trường Los Angeles. Nơi đây lại phải đợi mất 10 tiếng đồng hồ nữa để bay về Úc Đại Lợi. Lại phải chờ đợi thêm 12 giờ nữa để lấy vé cấp tốc bay về Việt Nam. Phải bay ḷng ṿng như vậy v́ không có chuyến bay thẳng từ thành phồ Munich đến Việt Nam !

Khi về đến Việt Nam nh́n mặt Mẹ lần cuối trước khi những cử hành tang lễ. Ngày hôm sau lại nhận được tin Mẹ của Nguyễn Hữu Tưởng mất !

Trong những ngày ở Việt Nam, tôi thấy t́nh người Việt Nam, ở tại Việt Nam, rất là ấm cúng của những người bà con gần, xa, quen và cả những người tôi chưa hề biết mặt. Họ đến từ quê hương ngoài Trung ( Tam Quan ). Họ rất nghèo, chỉ đủ tiền mua mọt vé xe. Mục đích vào để thắp cho Má của tôi một cây nhan rồi đi về ! Họ đến và cũng thức trắng đêm với tôi, v́ tôi là con trai trưởng trogn gia đ́nh. Họ cùng nhắc nhở với tôi những chuyện xảy ra hơn 50 năm trước. Có nghĩa là những chuyện đă xảy ra có khi tôi chưa được chào đời ! Họ nhắc cho tôi về chuyện Má của tôi giúp cho họ một viên thuốc kư ninh, một viên gadiant...và ngay cả những chuyện tôi hái trộm dưa chuột , ổi...ở nhà chủa họ !


Và trong những ngày đau buồn đó, tôi nhận được rất nhiều điện thư của các bạn, đặc biệt là của các bạn MĐC 64-71 gởi đến chia buồn. Ḷng của tôi ấm lại. Và hôm nay, đọc thêm điện thư của chị Việt Xuân với bài thơ về Mẹ.

 

Cảm ơn chị Việt Xuân và các bạn nhé. Ngàn đời không quên !

Bùi Quang Hiển cảm tạ