TỰ TRUYỆN BA MƯƠI THÁNG TƯ.

 

Ba mươi tháng tư năm nay, con dọn vô nhà mới.

Căn nhà đầu đời con chọn ỏ Maryland.

Vậy là con đă nghiệp lạc, cư an.

Vậy là con đă ra riêng chính thức.

 

Có lẽ con sẽ ít về ba hơn trước.

Mọi buồn vui, thôi giải quyết trên phone.

Email cũng hay, cũng tiện thăm nom.

Có về xứ, cũng chỉ xa ngần ấy.

 

Ba sinh ra và lớn lên nơi đấy.

Có rất nhiều, t́nh nước với t́nh quê.

Đành rằng con gắn bó với Hoa Ḱ.

Cũng ráng nhớ tổ tông con đời trước.

 

Tồi bồng cháu theo con sánh bước

Thong dong đi trên những xác hoa đào

Ḷng thấy mừng nhưng vui trốn đi đâu.

Quanh những cụm mây cao vất vưởng

 

 

Ba mươi năm trước tôi theo chiến đĩnh.

Ngày giờ nầy đang thao lượt hành quân.

Hai máy tiến full về hướng Côn Sơn.

Người nhập trận, bao giờ về ? ai dám nói !

 

Người yêu tôi bên cửa Cần Giờ buồn hiu đứng đợi.

Như đang cười tôi mặc quân phục bán xăng.

Tôi tự tin ngày nào c̣n thấy ngọn cờ vàng

Nhất định tôi về. Tôi sẽ về  d́u em đi dưới kiếm.

 

Ngày đó thật vui em mang áo tím.

Màu một ḷng, khẳng định. Biển Nha Trang.

E ấp bên tôi trong đại lễ đăng quang.

Tôi ôm lấy, em một bên, bên kia là biển.

 

Nhưng chuyến đi vào cuối đời chinh chiến.

Đă chôn xác con tàu giữa Thái B́nh Dương.

Tôi ngoănh lại nh́n, chất ngất một trời thương.

Đàng trước bước. Đàng sau thôi nín khóc.

 

Tôi trở lại cùng sân trường đại học.

Xếp chiến bào vào ngăn tủ thanh xuân.

Quyết tâm theo khoa bảng lập thân.

Lính bại trận không phải ṇi vong quốc.

 

Tôi có vợ cũng trâm anh thế tộc.

Hai con tôi cũng tuổi trẻ tài cao.

Lần lửa tha hương, đến lúc bạc đầu

Những tưởng số phần an nhiên tự tại.

 

Ngày bố mất, mắt cay như ám khói.

Nén hương xa, chung rượu ngoại, bố ơi.

Con không về đâu khóc cũng vậy thôi.

Mừng cục đá mài dao thôi sướt mướt.

 

Đứa con gái sắp chào đời, dă theo ông về trước.

Nhà tan hàng, cố gắng mấy cũng tan.

Một cuộc công danh, trăm mối nợ nần.

Sau ba mươi năm, vẫn đôi bàn tay trắng.

 

Tôi t́m về cơi xưa chừ trống vắng.

Đôi đủa tre trên miệng chén nằm yên.

Tôi thắp hương gửi bố chút niềm riêng.

Thà như bố se thuốc lào đúng cử.

 

Người xa về mang chút t́nh viễn xứ.

Thăm con đường, ngôi mộ, bức tường xiêu.

Trên trán tôi ai đóng dấu Việt kiều.

Bao thân thiện đều h́nh như định giá.

 

Kí ức xưa trở vàng nên hóa lạ.

Thời gian qua sơn mới những điêu tàn.

Tôi mơ màng hạnh phúc cơi trần gian.

Chợt tỉnh giấc nghe như vui có thật.

 

Ba mươi năm một bầu trời mặt đất.

Đời người trôi theo sự nghiệp công danh.

Những phút vui xưa tôi cố để dành.

Mất cả vốn lẩn lời không được huởng.

 

Được lắm con ở nhà cao cũng sướng.

Nhớ trồng cho ba mấy đám rau thơm.

Ngày nào ba về ôm cháu chờ cơm.

Uống chút rượu ăn rau cho đở nhớ.

 

Tâm Tưởng

Chincoteague 30–4–2005