Tấm thiệp đầu xuân

Trong lưu xá, nàng là một người đẹp thuộc giới y học, thường được bạn khác phái tán dương v́ dung nhan thậm kỳ diệu. Nàng lại có óc khôi hài khá, nên những lời tán dóc của bạn bè thường được nàng nhại lại làm tṛ cười cho cả đám. Một câu nàng thường nhại, có lẽ v́ làm nàng bực ḿnh nhất, là câu:

- Trông chị càng ngày càng trẻ ra!

Muốn "chơi" nàng, vào đầu xuân năm nay, bạn nàng gởi một tấm thiệp với chính cái lời chúc ấy:

"Chúc bạn càng ngày càng trẻ ra!"

Nàng hăm hở tiến đến người bạn gởi tấm thiệp đó:

- Bồ muốn bỡn tôi hả? Tại sao lại chúc cái câu "phản khoa học" đó?

Người bạn nghiêm trang giải thích:

- Phản khoa học, nhưng rất hợp Đạo học, bạn ạ! Đừng lấy khoa học của bạn làm thước đo mọi sự.

- Hợp Đạo chỗ nào, bồ nói nghe đi.

- Với Đạo, chỉ có phút giây hiện tại là đáng kể. Quá khứ đă chết, tương lai th́ chưa đến.

Chỉ có ngày hôm nay, măi măi hôm nay, măi măi là Hiện Tại. Mỗi "ngày hôm nay" như vậy không phải là luôn luôn mới mẻ trẻ trung, so với cái ngày mai chưa đến đó sao? Càng ngày càng trẻ ra là như vậy! Tôi chúc bạn luôn luôn sống trong phút giây hiện tại, không tiếc nuối dĩ văng, không mơ mộng tương lai, th́ ngày nào cũng xuân, giờ nào cũng mới, phút nào cũng tươi mát như mới bắt đầu đời sống, bắt đầu thấy ánh mặt trời.

- Sống như vậy th́ hóa ra không có lư tưởng, không hy vọng ở ngày mai sao?

- Lư tưởng là ảo tưởng. Hy vọng là thất vọng. Lư tưởng là lư của kẻ biếng nhác tự biện hộ.

V́ không muốn tu ngay bây giờ, họ tự nhủ "Bốn mươi, năm mươi tuổi... trở đi tôi sẽ tu." Họ nói thế để có thể tŕ hoăn mà không chút ăn năn, v́ đă có cái "lư tưởng" trước mắt để tự an ủi. Họ là những người không sống thực, như kẻ chỉ treo những bức tranh sông nước núi biển trong pḥng (để tỏ ra ḿnh cũng biết yêu thiên nhiên) thay v́ đi ra giữa thiên nhiên mà nh́n ngắm mây nước núi sông. Tóm lại, chỉ có trong Hiện tại ta mới thực sống, chỉ có Hiện tại mới thật là mùa xuân, là Đạo, là khởi điểm luôn luôn tươi nhuận, luôn luôn bắt đầu. Không có mùa xuân trong quá khứ, trong bức tranh hay trong mộng tưởng, dù có đẹp đến đâu, v́ đấy chỉ là những h́nh bóng đă chết, những ảo tưởng. Hăy bắt lấy nâng niu trong đôi tay trần trụi sạch sẽ của bạn, từng đóm sáng, từng điểm linh quang kỳ diệu của Sự Sống Hiện Tại giữa hai bóng tối vô cùng là dĩ văng và tương lai. Trong sát na hiện tại, không có ǵ sinh ra cũng không có ǵ diệt mất, không có gánh nặng của kư ức, không có tương tục tính tạo nên "cái ta" đau khổ:

 Sống được như vậy, th́ chính là bạn "càng ngày càng trẻ ra".

 Huỳnh Thanh Xuân & Trần Thị Chiền sưu tầm