Đêm trắng

30-04-75

Tám giờ sáng, tôi đứng trên bờ tuyến nh́n về phía xa lộ thấy xe cộ dày đặc. Thoạt đầu, tôi cứ tưởng đó là những chiếc quân xa chở lính từ trường Thíết Giáp Long Thành về bảo vệ Sài G̣n. Đến chừng có người phát hiện các xe đều treo cờ hai màu xanh đỏ th́ lệnh báo động được ban ra.  Không khí hoảng loạn bao trùm cả doanh trại, nơi chốn là trường huấn luyện Sĩ Quan Thủ Đức. Ngay thời điểm đó, có hơn 2000 Sinh Viên Sỉ Quan (SVSQ) di tản từ trường mới Long Thành về từ 3 tuần trước, cộng thêm khoảng 400 SVSQ thuộc hai khóa cuối cùng của trường Vơ Bị Đà Lạt đang tá túc sau “cuộc rút lui có trật tự” từ cao nguyên, chưa kể số cán bộ huấn luỵện và nhân viên cơ hữu.

Gần 9 giờ sáng, giữa lúc mọi người đang căng thẵng chờ đợi, mặc dù ít ai biết ḿnh chờ đợi ǵ, th́ hai chiếc xe tăng thật to với nồng súng dài ngoằmg lù lù tiến vào cỗng chính. Cả đại đội hơn 100 SVSQ trấn giữ cỗng bỏ chạy tán loạn. Tôi c̣n nhớ đại đội nầy gồm những người đang được đạo tạo để trở thành phi công ở nước ngoài, nhưng  v́ Mỹ cắt viện trợ nên phải trở về nước học tiếp chương tŕnh huấn luyện của bộ binh.

Đại đội SVSQ của tôi tuy đóng ở khu vực không nằm trên hướng đi của xe tăng, nhưng khi trấn tỉnh lại tôi nhận ra ḿnh và cả bạn đồng khóa cũng chạy dạt vào phía trong. Mỗi trung đội ba mươi mấy người đều được trang bị 2 khẩu M72 chống tăng. Vậy mà lúc nghe tiếng xích xe chạy rầm rầm trên mặt đường, phần lớn các “xạ thủ” đă bỏ súng lại tại chỗ, tức ở ngay hố cá nhân của mỗi người. Bởi vậy, sau khoảng 20 phút “xâm nhập” và một phát đạn bắn “thị uy” làm nổ tung đài chứa nước trên cao, hai chiếc xe tăng quay đầu trở ra.

Không biết từ lúc nào, ở bờ tuyến phía sau doanh trại vang rền tiếng súng, nhưng hầu như mấy ngàn SVSQ không c̣n đội h́nh chiến đấu ǵ cả, cũng không nghe thấy ai chỉ huy. Mỗi người tự hành sử theo bản năng. Một số nháo nhào lo t́m chổ có che chắn khả dỉ làm nơi trú ẩn. Một số chĩa súng ra ngoài bờ tuyến may móc bớp c̣.

Tôi không nhớ chính xác thời gian tôi lom khom chạy vào một dăy nhà. Vào rồi tôi mới biết là nhà ở của một cán bộ huấn luyện. Có khá đông người vây quanh chiếc radio đang lập đi lập lại lời ông tường nào đó kêu gọi buông súng. Không khí như đặc quánh đến độ khó thở. Không ai lên tiếng. Người đứng chết sững, kẻ ngồi bệt xuống đất ôm đầu. Thú thật, nước mắt tôi tự nhiên rơi. Một cảm xúc không thể tả được. Rồi sau đó là nỗi bàng hoàng, hụt hẫng. Tôi không hay bên ngoài tiếng súng đă im bặt tự lúc nào.

11 giờ 30, súng đạn bị vứt bừa bải khớp mặt đất. Tôi cùng một nhóm hơn chục người mom men ra cỗng chính. Một tốp bộ đội và mấy người mặc thường phục đeo băng vải đỏ ở tay áo đang khiên mấy cái bàn,cái ghế đặt ngay cỗng. Nhóm chúng tôi là những người đầu tiên nhận giấy thông hành đi đường. Vừa bước ra khỏi cỗng, tôi thói tim khi ṇng súng từ tay một thanh niên c̣n trẻ măng chĩa vào ngực. Anh ta yêu cầu tôi lột bỏ chiếc áo lính có gắn alpha trên ve áo, dấu hiệu chứng nhận đă vượt qua tám tuần huấn nhục đầy khổ ải của cuộc sống quân trường.

Xa lộ nêm chặt người ngược xuôi, hầu hết là lính “tan hàng” va rất nhiều xe chở bộ đội hướng về Sài G̣n. Cứ đi một quăng lại thấy một “núi” quần áo, mũ giầy của lính vứt bỏ. Trong cơn bấn loạn, h́nh như ai cũng muốn sớm chia tay mọi thứ có thể chứng minh thân phận của ḿnh. Không sợ sao được. Nhất là cùng phải di chuyển chung trên đường và thật sát gần với những người bộ đội ma họ chưa hề nghĩ sẽ có lúc phải như thế. “Hai phía” cùng lúc tiến vào Sài G̣n với tâm trạng và tư thế hoàn toàn trái ngược. Người hớn hở nhưng không kém phần cảnh giác; kẻ ủ rũ với sự e dè, lo âu. Có lẽ không có ngày nào, lúc nào mà con người ta lại có quá nhiều trạng thái đến như vậy.

Măi sau nầy tôi mới biết khoăng cách từ Thủ Đức về Sài G̣n chỉ mới mười mấy cây số. Vậy mà cái ngày không thể quên đó, tôi đă đi mất hơn 6 tiếng đồng hồ.Tôi bước đi trong vô thức như người mộng du, không có định hướng, không có mục đích. Trong đầu tôi, nếu có chăng chỉ là sự lo lắng bị tù đài, bị trả thù bởi người chiến thắng! Trời sụp tối, tôi mới vào đến trung tâm Sài G̣n. Không bà con thân thuộc, không bè bạn, không người quen.

Tôi đă trải qua một đêm trắng đúng nghĩa. Lạnh, đói và nỗi sợ hăi khôn cùng!

Đêm ấy, tôi vẫn chưa có nhận thức như thế là chấm dứt chiến tranh, là đă có ḥa b́nh, không c̣n chết chốc, thương tật, không c̣n cảnh gia đ́nh ly tán, vợ mất chồng, mẹ mất con… là bắt đầu cuộc đời khác.

Trí Dũng

 

Sau khi đọc bài nầy, ai cũng tin rằng người viết kể lại chuyện thật 100% và tác giă là một người trong cuộc.

Có một chi tiết mà  tôi biết rất là sát thật, đó là một số SVSQ Không Quân phải trở về nuớc v́ Mỹ cắt viện trợ. Số SVSQ nầy, theo chương tŕnh th́ sẽ được huấn luyện để trở thành phi công. Nhưng v́ c̣n đang học Anh văn ở trường Anh ngữ Lackland AFB, San Antonio, Texas . Hoặc chỉ mới hoàn tất chương tŕnh huấn luyện phi cơ căn bản T41. Hoặc các SVSQ đă đến trường bay phản lực nhung chưa chính thức đi vào chương tŕnh học bay. Trước khi bước lên chiếc phản lực để học lái, những “phi công học sinh” (student pilot) phải qua một tháng học sử dụng dù và cách thức nhảy dù. Cách mưu sinh để thoát hiểm, trong trường hợp lâm nạn mà không được tiếp cứu kịp thời. Cũng như tập làm quen với trạng thái biến đổi của cơ thể khi lên cao độ trong pḥng cao độ.

Khóa bị đưa về nước từ trường bay Sheppard AFB, Texas cách khóa của tôi 8 khóa. Khóa trước đó không kịp về nước th́ biến cố 30-04-75 đă đến.

Đă 30 năm rồi, nhưng chắc chắn trong chúng ta, dù ít dù nhiều ai cũng có những ấn tượng đáng nhớ, sâu đậm  mà tưởng chừng như mới hôm qua.   

PTH